“Sợ không?”

Ta nhận lấy chén trà.

“Sợ.”

“Đã sợ như vậy, sao còn dám?”

Ta nhìn quyển sổ sách trên bàn.

“Bởi vì đó là những thứ mẫu thân để lại.”

Liễu di nương khẽ mỉm cười.

“Hôm nay cô nương rất giống phu nhân.”

Ta cúi đầu uống trà.

Trà hơi nóng.

Nóng đến mức khiến mắt ta cay cay.

10

Ngày cha ta hồi kinh là vào đầu mùa đông.

Ông gầy đi.

Đen đi.

Trên vai còn mang theo vết th /ương.

Nhưng tinh thần lại rất tốt.

Ta dẫn theo toàn bộ người trong phủ đứng trước cổng nghênh đón ông.

Bảy vị di nương đứng phía sau lưng ta.

Lúc cha ta xuống ngựa, vừa nhìn thấy ta, rõ ràng đã sững người một chút.

Nửa năm không gặp.

Ta cao hơn một chút.

Cũng trầm ổn hơn một chút.

Không còn là tiểu cô nương mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố cắn răng nói mình không sợ như ngày ông rời kinh nữa.

Ông bước tới trước mặt ta.

“A Ninh.”

Ta hành lễ với ông.

“Phụ thân đã trở về.”

Ông lập tức nhíu mày.

“Sao còn hành lễ với cha nữa?”

Ta bật cười.

“Là quy củ của phủ Hầu mà.”

Cha ta nhìn ta hồi lâu.

Sau đó đột nhiên đưa tay xoa đầu ta.

“Gầy rồi.”

Sống mũi ta cay cay.

“Người cũng gầy đi rồi.”

Ông thấp giọng nói:

“Vất vả cho con rồi.”

Ta lắc đầu.

“Không vất vả.”

Thật ra là vất vả.

Rất vất vả.

Nhưng cũng rất đáng giá.

Tối hôm đó, ta đem toàn bộ sổ sách của nửa năm qua cho cha xem.

Các cửa hàng lãi bao nhiêu.

Điền trang thu hoạch được bao nhiêu.

Người trong tộc đã hoàn trả bao nhiêu bạc.

Chi tiêu trong phủ là bao nhiêu.

Ta lần lượt kể từng việc một.

Cha ta nghe vô cùng chăm chú.

Cuối cùng, ông khép quyển sổ lại, vành mắt hơi đỏ.

“Nếu mẫu thân con còn ở đây, nhất định sẽ rất vui.”

Mắt ta cũng đỏ theo.

“Người vẫn ở đây mà.”

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Con luôn cảm thấy người vẫn luôn dõi theo con.”

Cha ta trầm mặc rất lâu.

“A Ninh, có một chuyện cha nên nói cho con biết rồi.”

Trong lòng ta lập tức căng thẳng.

Ông lấy từ trong ngực ra một bức thư.

Phong thư đã hơi cũ.

“Đây là thư mẫu thân con để lại cho con. Người nói, đợi đến khi con có thể tự mình giữ vững phủ Hầu rồi mới đưa cho con.”

Ta nhận lấy bức thư.

Đầu ngón tay run lên nhè nhẹ.

Đó là nét chữ của mẫu thân.

Quen thuộc đến mức chỉ nhìn một cái, nước mắt ta đã rơi xuống.

“A Ninh con yêu của mẹ, thấy thư như thấy mẹ.”

Người viết rằng trong thời gian bệnh nặng, điều người không yên lòng nhất chính là ta.

Người nói rằng bản thân còn rất nhiều điều muốn dạy ta.

Chỉ tiếc là không còn kịp nữa.

Người nói đã tìm cho ta bảy vị tiên sinh.

Cũng đã giúp các nàng cầu được một nơi dung thân.

Người nói, nữ tử sống trên đời này, nếu chỉ học cách thuận theo và nhẫn nhịn, thật sự quá khổ.

Phải học xem sổ sách, để biết bạc tiền của mình nằm ở đâu.

Phải học cưỡi ngựa bắn cung, để biết con đường của mình có thể đi về hướng nào.

Phải học cách nói chuyện, để biết lúc nào nên mềm mỏng, lúc nào tuyệt đối không được lùi bước.

Phải học y lý, để có thể bảo vệ thân thể của chính mình.

Phải học cách tiếp khách, để người khác không dễ dàng xem thường mình.

Phải học nữ công, nhưng cũng phải học cách phân biệt tốt xấu.

Phải đọc sách, để biết trên đời này vẫn còn những cách sống khác.

Cuối thư, người viết:

“Mẹ không thể ở bên cạnh nhìn con trưởng thành, vậy hãy để các nàng thay mẹ đồng hành cùng con thêm một đoạn đường. Nếu có một ngày con không còn sợ hãi nữa, các nàng cũng có thể an lòng rồi.”

Ta ôm chặt bức thư, khóc đến gần như không thở nổi.

Bảy vị di nương đứng ngoài cửa.

Không một ai bước vào.

Cha ta ngồi bên cạnh ta.

Đôi mắt ông cũng đỏ hoe.

“Trước lúc ra đi, mẫu thân con còn bắt cha hứa với người một chuyện.”

Ta nghẹn ngào hỏi:

“Chuyện gì?”

“Nếu có một ngày các nàng muốn rời khỏi phủ Hầu, không được ngăn cản.”

Ta sững người.

“Rời đi sao?”

Cha ta gật đầu.

“Các nàng vào phủ là để bảo vệ con, chứ không phải để tự nhốt mình trong phủ Hầu.”

Ngày hôm sau, ta mời cả bảy vị di nương tới viện của mẫu thân.

Ta đưa bức thư của mẫu thân cho các nàng xem.

Sau khi đọc xong, tất cả đều im lặng rất lâu.

Cuối cùng, Đỗ di nương là người đầu tiên lên tiếng.

“Cô nương đã trưởng thành rồi.”

Tần di nương khoanh tay trước ngực, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đứng tấn vẫn còn kém một chút.”

Liễu di nương bật cười.

“Ngươi đừng phá hỏng bầu không khí nữa.”

Tạ di nương khẽ nói:

“Thân thể của cô nương tốt hơn trước đây rồi, gặp chuyện cũng biết bình tĩnh ổn định bản thân trước.”

Nguyễn di nương đưa tay lau khóe mắt.

“Cũng biết cách tiếp khách rồi.”

Tống di nương khẽ vuốt những đường kim mũi chỉ trên cổ tay áo của ta.

“Y phục cũng biết chọn rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...