Đôi mắt Hứa di nương đỏ hoe.

“Sách vẫn phải tiếp tục đọc.”

Ta nhìn các nàng.

“Sau này các vị có dự định gì không?”

Mọi người đều im lặng.

Đỗ di nương muốn mở một học đường kế phòng, chuyên dạy nữ tử cách xem sổ sách.

Tần di nương muốn trở về tiêu cục, tiếp tục cuộc sống áp tiêu năm xưa.

Liễu di nương muốn mở một trà lâu, kể chuyện cho nữ tử nghe.

Tạ di nương muốn mở một y quán, chuyên chữa bệnh cho nữ tử và trẻ nhỏ.

Nguyễn di nương muốn nhận vài đồ đệ, đem tất cả những gì mình biết truyền dạy lại cho các nàng.

Tống di nương muốn mở một tú phường.

Hứa di nương muốn lập nữ học.

Ta nghe hết chuyện này tới chuyện khác.

Bất giác bật cười.

“Vậy thì cứ đi làm đi.”

Đỗ di nương nhìn ta.

“Cô nương nỡ sao?”

Sống mũi ta cay cay.

“Không nỡ.”

“Đã không nỡ, sao còn để chúng ta đi?”

Ta nắm lấy tay nàng.

“Mẫu thân con đã nói rồi. Các vị không phải tới đây để bị giam cầm ở nơi này.”

Vành mắt của cả bảy người đều đỏ lên.

Tần di nương quay mặt sang chỗ khác.

“Gió lớn quá.”

Ta bật cười.

Trong phòng lấy đâu ra gió.

Về sau, các nàng không rời đi ngay.

Các nàng nói vẫn muốn ở lại bên cạnh ta thêm một năm nữa.

Một năm sau.

Ta tròn mười sáu tuổi.

Mùa xuân năm ấy, học đường kế phòng của Đỗ di nương là nơi đầu tiên khai trương.

Tiếp theo là y quán của Tạ di nương, tú phường của Tống di nương và nữ học của Hứa di nương.

Tần di nương quay trở lại tiêu cục.

Lần đầu tiên áp tiêu trở về, nàng còn mang cho ta một thanh đoản đ /ao của vùng Bắc địa.

Trà lâu của Liễu di nương làm ăn vô cùng phát đạt.

Câu chuyện đầu tiên nàng kể mang tên “Bảy vị tiên sinh”.

Nguyễn di nương nhận ba đồ đệ.

Từng người trong số họ đi đứng còn vững vàng hơn cả ta năm xưa.

Cha ta hỏi:

“Có cảm thấy trong phủ trở nên quạnh quẽ không?”

Ta đứng trong sân.

Ngắm nhìn cây hải đường do chính tay mẫu thân trồng năm nào đang nở đầy cành.

Suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Không đâu.”

“Vì sao?”

“Bởi vì các vị ấy không phải đã rời đi.”

Ta khẽ mỉm cười.

“Các vị ấy chỉ là đem những con đường mà mẫu thân để lại cho con đi xa hơn mà thôi.”

Về sau, mỗi khi kinh thành nhắc tới chuyện cha ta từng nạp một lúc bảy vị di nương.

Không còn ai nói đó là chuyện hoang đường nữa.

Bọn họ nói rằng cô nương phủ Định Viễn hầu là người có số mệnh tốt.

Mất mẫu thân từ sớm.

Nhưng lại có bảy vị di nương bảo vệ và yêu thương.

Mỗi lần nghe thấy những lời ấy.

Ta chỉ mỉm cười.

Ta không phải là người có số mệnh tốt.

Mà là vì mẫu thân rất yêu ta.

Người yêu ta.

Cho nên dù không thể tự mình đồng hành cùng ta hết quãng đời còn lại.

Người vẫn tìm cho ta bảy tia sáng.

Còn ta cuối cùng cũng được lớn lên trong những tia sáng ấy.

Từng chút một.

11

Cuối năm ấy, phủ Định Viễn hầu lại đón một vị khách đặc biệt.

Không có thánh chỉ.

Không có nghi trượng phô trương.

Hiền phi nương nương chỉ dẫn theo vài tâm phúc cải trang xuất cung, đích thân tới phủ Hầu.

Khi tin tức truyền tới, ngay cả cha ta cũng giật mình.

Ông vội vàng dẫn ta ra nghênh đón.

Hiền phi nương nương nhìn khắp phủ Hầu một vòng rồi cười:

“Hôm nay bổn cung tới đây không phải với thân phận Hiền phi.”

Cha ta chắp tay:

“Thần không hiểu ý nương nương.”

Hiền phi đặt chén trà xuống.

“Vậy bổn cung nói thẳng.”

“Lần xuân yến mấy năm trước, bổn cung gặp Hứa cô nương lần đầu tiên.”

“Năm nay lại nghe nói nàng một mình chống đỡ phủ Hầu, giữ vững gia nghiệp của mẫu thân, xử lý tộc vụ đâu ra đấy, còn giúp mấy vị tiên sinh mở học đường, y quán, tú phường.”

“Nói thật, bổn cung rất yêu thích đứa nhỏ này.”

Cha ta khựng lại.

Trong lòng ta cũng thấp thỏm.

Hiền phi nhìn sang ta.

Ánh mắt dịu dàng hơn vài phần.

“Bổn cung có một nhi tử.”

“Là Hoàng trưởng tử.”

Cả đại sảnh lập tức yên tĩnh.

Hiền phi vẫn tiếp tục nói:

“Từ sau xuân yến năm ngoái, nó đã nhiều lần nhắc tới con trước mặt bổn cung.”

“Nó nói trong kinh thành không thiếu nữ tử tài hoa.”

“Nhưng nữ tử biết giữ gìn gia nghiệp của mẫu thân, biết bảo vệ người bên cạnh, biết tự mình đứng vững giữa sóng gió, thì chỉ có một.”

“Nó còn nói, nếu sau này thành thân, chỉ muốn cưới một người như vậy.”

Cha ta hoàn toàn sững người.

Ta cũng ngây ngẩn.

Ngay cả tiếng gió ngoài sân dường như cũng lặng đi.

Qua rất lâu.

Cha ta mới cẩn thận hỏi:

“Nương nương… đây là ý của Đại hoàng tử?”

Hiền phi bật cười.

“Đương nhiên.”

“Nếu không phải nó quỳ trước mặt bổn cung cầu xin suốt ba ngày, bổn cung cần gì phải đích thân tới phủ Hầu một chuyến?”

Ta ngẩn người.

“Thần nữ từng gặp Đại hoàng tử sao?”

Hiền phi nhìn ta.

Ý cười nơi khóe mắt càng sâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...