Sau khi nhập Cung, nhất cử nhất động của ngươi đều có người dòm ngó, mỗi một câu nói, mỗi một hành động đều sẽ bị người ta phóng đại lên vô số lần.

Ngày qua ngày sống cuộc đời tẻ nhạt, ngày qua ngày đấu đá tranh giành, và rồi mòn mỏi chờ đợi sự sủng hạnh của một nam nhân mặt đầy giả dối.

Có thể đêm hôm trước hắn còn cùng ngươi thề non hẹn biển, nhưng ngay giây tiếp theo, hắn sẵn sàng lôi ngươi ra đỡ mũi đao của thích khách, cuối cùng còn nổi lôi đình, ban cho ngươi một cái tội danh tru di cửu tộc.

Thu hồi lại dòng suy nghĩ, ta tháo chiếc vòng ngọc trên tay mình ra đeo vào tay Thanh Đường:

“Ta biết ngươi đang mong đợi. Nhưng một khi đã bước chân vào cửa Cung thì sâu tựa biển khơi. Dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không được liên lụy đến Nguyễn phủ. Ngày cuối cùng của mỗi tháng sẽ có người mang thuốc ức chế cổ trùng đến cho ngươi.”

Kế đó, ta sực nhớ ra một vài chuyện, bèn ghé sát tai nàng ta dặn dò cẩn thận từng li từng tí.

Nghe xong những lời của ta, nụ cười trên mặt Thanh Đường dần tắt ngấm, nàng ta lập tức quỳ sụp xuống trước mặt ta, giọng run cầm cập:

“Tiểu thư yên tâm, Thanh Đường đời này chỉ trung thành với một mình tiểu thư, tuyệt đối không phản bội người.”

Ta vỗ vỗ tay nàng ta rồi quay người bước đi. Ngoài cửa, Phong Giáp Diệp đang đứng đợi để rước ta về dinh.

Hai cỗ kiệu hỷ cùng lúc rời khỏi Nguyễn phủ, người dân vây xem xung quanh bàn tán xôn xao:

“Nguyễn gia chẳng phải chỉ có một vị tiểu thư thôi sao? Sao hôm nay lại gả đi tận hai người?”

“Ngươi thì biết cái gì, nghe nói mấy ngày trước, ám vệ của Nguyễn Ngọc đã cứu đấng chí tôn trong Cung… Hôm nay là tiến Cung làm phi đấy.”

“Đúng vậy, cái ám vệ đó số tốt thật, ta nghe nói mấy tháng trước nàng ta mới cứu Nguyễn tiểu thư nên mới được ban họ Nguyễn, thoát khỏi nô tịch. Ai dè chưa được bao lâu lại cứu được bệ hạ, một bước lên mây làm nương nương.”

“Thế còn Nguyễn Ngọc gả cho ai? Cũng nhập Cung làm phi sao?”

“Ngươi ngốc à? Không nhìn thấy vị tiểu tướng quân cưỡi con ngựa cao to đi đầu kia sao? Ta đã bảo lão cáo già họ Nguyễn không bao giờ làm ăn lỗ vốn mà, chàng thiếu niên ông ta nuôi dưỡng năm xưa rõ ràng là nuôi từ bé để làm con rể hiền đấy.

Ta ngồi trong kiệu hỷ, vậy mà lại có chút căng thẳng.

Kiếp này rốt cuộc đã khác kiếp trước rồi.

Kiếp trước, Quân Vô Ngân sai đại thái giám thân cận đến đón ta vào Cung, kiệu tám người khiêng, mười dặm hồng trang, làm tắc nghẽn cả các con phố lớn ngõ nhỏ suốt một ngày trời không thể đi lại.

Nhưng kiếp này, Thanh Đường nhập cung chỉ có một cỗ kiệu nhỏ, đến cả đại thái giám thân cận của Hoàng đế cũng không thèm lộ diện.

Ta biết, một số chuyện rốt cuộc đã thay đổi.

“Ngọc muội muội, muội có đói không? Ta có lén để dành cho muội ít bánh hỷ, muội ăn tạm lót dạ nhé.”

Phong Giáp Diệp cưỡi ngựa đi bên cạnh, từ bên ngoài kiệu thò tay đưa vào một bọc giấy, khuôn mặt chàng ửng đỏ, ánh mắt nhìn quanh quất né tránh.

“Phong tiểu tướng quân, như vậy là không hợp quy củ đâu. Hai người còn chưa bái đường thành thân mà, sao có thể…”

Hỷ bà cuống quýt muốn giật lấy bọc giấy, lại bị Phong Giáp Diệp ngăn lại, chàng nói:

“Quy củ cái gì chứ, lời của nương tử ta chính là quy củ.”

Nói xong, chính chàng dường như cũng bị câu nói sến sẩm của mình làm cho ngượng ngùng, liền quay mặt đi chỗ khác một mình cười thầm.

Ta siết chặt bọc giấy vẫn còn vương chút hơi ấm, cõi lòng chợt dâng lên một dòng suối ấm áp.

Kiếp trước, ta chỉ muốn sống một đời bình an ổn định, vậy mà cuối cùng lại phải đấu đá tranh giành suốt cả đời.

Còn kiếp này, để có thể sống một đời bình an ổn định, ta nhất định phải tiếp tục đấu đến cùng.

Như ta đã nói, Phong Giáp Diệp võ nghệ cao cường, lại tinh thông bơi lội, sao có thể vì nôn nóng mà dễ dàng trượt chân ngã xuống sông chết đuối được?

Và Phong bá bá làm sao có thể chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi nhận được hung tin rồi tử trận ở biên thùy?

Cho dù có dùng khoái mã phi nước đại ngày đêm để truyền tin thì ít nhất cũng phải mất nửa tháng chứ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...