5
Tôi rất hiểu kiểu người như Tần Dực.
Tự cho mình là đúng.
Luôn xem bản thân là vị cứu tinh của người khác.
Bề ngoài cho rằng mình đang nuôi một thế thân.
Nhưng lại ngu ngốc đến mức yêu mà không tự biết.
Dựa vào tình cảm không giữ lại chút gì của đối phương dành cho mình mà tùy ý tổn thương, không hề trân trọng.
Đối phó với loại người này, tôi rất có kinh nghiệm.
Liên tiếp ba ngày, Tần Dực đều không xuất hiện ở căn hộ này.
Tôi cũng không chủ động liên lạc với anh ta.
Trước đây mỗi khi hai người cãi nhau, Tần Dực sẽ bắt đầu chiến tranh lạnh.
Không đến một giờ sau, Tô Bạch sẽ hạ giọng xin lỗi.
Tự kiểm điểm hành vi của bản thân.
Dù không sai cũng nhận là mình sai.
Tần Dực đã quen với việc Tô Bạch cúi đầu trước.
Cho nên lần này khác thường như vậy.
Nhất định là anh ta không ngồi yên nổi trước.
Quả nhiên, mười giờ tối hôm nay, cửa lớn bị mở ra.
Tần Dực dìu một người phụ nữ đã say đến choáng váng bước vào nhà.
Tôi chặn trước mặt anh ta.
“Anh định làm gì?”
Anh ta hờ hững nhìn tôi.
Cố ý ôm người phụ nữ kia chặt hơn.
“Dữu Bạch say rồi, tôi để cô ấy ngủ một đêm ở phòng khách.”
“Say rồi không thể đến khách sạn sao? Tôi không đồng ý để cô ấy ngủ ở phòng khách.”
Tôi lạnh lùng từ chối.
Dù trên mặt Tần Dực đầy vẻ mất kiên nhẫn, nhưng trong mắt lại không giấu nổi sự đắc ý.
Giống như đã sớm đoán được tôi sẽ có phản ứng này.
Tần Dực có rất nhiều bất động sản.
Anh ta cố ý dẫn người tới trước mặt tôi.
Ác ý muốn nhìn dáng vẻ tôi ghen tuông tranh giành tình cảm.
Tần Dực nghiêm mặt.
“Em không biết người say rượu ngủ buổi tối rất nguy hiểm sao?”
“Lỡ bị chất nôn làm nghẹn thì sẽ chết ngạt đấy.”
“Tôi phải trông chừng cô ấy.”
“Đừng gây chuyện nữa, tránh ra.”
Tôi trầm giọng kiên quyết.
“Tôi đã nói rồi, cô ấy không thể ngủ ở phòng khách.”
Anh ta như một kẻ chiến thắng mà ngẩng cao đầu.
Khóe môi không khống chế được mà nhếch lên.
“Tô Bạch, còn nói là không để ý đến tôi.”
“Dáng vẻ ghen tuông của em đúng là—”
Tần Dực đột nhiên cứng đờ toàn thân.
Những lời còn chưa nói hết mắc nghẹn trong cổ họng.
Đôi mắt nhìn chằm chằm về phía sau lưng tôi.
Sắc mặt nhanh chóng trầm xuống.
“Tô Bạch, anh ta là ai?!”
Tôi quay đầu nhìn lại.
Người đàn ông kia đã tắm rửa xong.
Nửa thân trên để trần.
Bên hông chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm.
Tám múi cơ bụng rõ ràng rắn chắc.
Dưới chân còn mang đôi dép mới của Tần Dực.
Gương mặt và thân hình này đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng cảm thấy uy hiếp.
Tôi mỉm cười bước tới.
“Giới thiệu một chút.”
“Cố Thời Chương, anh Cố.”
“Hôm nay vừa từ Thụy Sĩ trở về.”
“Tôi không đồng ý là bởi vì—”
Tôi cố ý kéo dài giọng.
Liếc mắt nhìn Tần Dực.
“Phòng khách tối nay đã có người ở rồi.”
6
Từ khoảnh khắc nhìn thấy Cố Thời Chương, vẻ đắc ý trên mặt Tần Dực không thể duy trì thêm được nữa.
Sau khi sốt ruột ném Khúc Dữu Bạch lên ghế sofa.
Anh ta kéo tay tôi vào phòng.
Đóng cửa lại rồi bắt đầu chất vấn.
“Rốt cuộc anh ta là ai? Hai người vừa rồi đang làm gì?!”
“Anh gấp cái gì?”
Tôi chậm rãi đáp.
“Anh ấy là anh Cố của tôi mà.”
“Vừa rồi tôi đã giới thiệu với anh rồi.”
“Đừng trừng mắt nhìn tôi như vậy.”
“Trước đây tôi cũng đã nói rồi, là anh không tin có người này tồn tại.”
“Vừa rồi quả thật chưa kịp làm gì cả.”
“Ăn cơm vô ý làm đổ rượu vang lên người anh ấy.”
“Dù sao cũng muộn rồi, tôi tiện thể để anh ấy ở lại ngủ phòng khách.”
“Có vấn đề gì sao?”
“Không vấn đề?”
Giọng Tần Dực đột nhiên cao vọt.
“Tô Bạch, em thiếu đàn ông đến mức phải đưa người về tận nhà sao?!”
Ôi chao.
Vỡ trận rồi.
Anh ta thật sự cuống lên rồi.
Tôi khoanh tay trước ngực.
“Có gì không được?”
“Anh chẳng phải cũng dẫn Khúc Dữu Bạch về đây sao?”
“Làm người đừng tiêu chuẩn kép như vậy.”
“Anh bảo vệ cô ấy, tôi hiểu.”
“Bạch nguyệt quang mà, rất bình thường.”
“Vậy nên đối với anh Cố của tôi, chắc anh cũng có thể đồng cảm chứ?”
“Chỉ là nhà thật sự không đủ chỗ ở.”
“Hay là anh với Khúc Dữu Bạch một phòng.”
“Tôi với anh Cố một phòng?”
Trước đây Tô Bạch không thích nhà quá lớn vì thiếu cảm giác an toàn.
Cho nên Tần Dực chiều theo cô, ở trong căn hộ hai phòng ngủ này.
Tần Dực tức đến run người.
Ngay cả môi cũng co giật không kiểm soát.
Tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Lập tức phủ nhận đề nghị vừa rồi.
“Không ổn lắm.”
“Như vậy tôi sợ buổi tối quá ồn ào, mọi người đều nghỉ ngơi không tốt.”
“Hay là tôi đưa anh Cố đến khách sạn.”
“Đưa anh ấy đi xong tôi cũng không quay về nữa.”
“Đỡ làm phiền hai người.”
Tôi đang định mở cửa.
Đột nhiên bị anh ta vặn tay ép lên tường.
“Tô Bạch, rốt cuộc em xem tôi là cái gì?”
Tôi chớp mắt.
“Chẳng phải đã nói rồi sao?”
“Thế thân.”
“Em nghĩ tôi sẽ tin à?”
Tần Dực nghiến răng nghiến lợi.
“Lại là ai dạy em trò này?”
“Tôi vốn nghĩ sau khi bị Thi Hải chơi đùa, em sẽ biết ngoan.”
“Không ngờ em càng ngày càng không nghe lời.”
“Muốn làm loạn cũng phải có chừng mực.”
“Nếu còn tiếp tục như vậy, em không cần ở bên cạnh tôi nữa.”
“Tôi rất ghét những người phụ nữ khiến tôi tức giận.”
“Được thôi.”
Tôi thuận theo lời anh ta mà gật đầu.
“Cắt đứt sạch sẽ cũng tốt.”
“Nếu không tôi còn không biết phải giải thích với anh Cố thế nào.”
“Vậy quyết định như thế nhé.”
“Sau này chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”
“Mỗi người một ngả.”
“Đồ đạc của tôi, anh bảo người đem vứt đi đi.”
“Cũng chẳng có gì hữu dụng.”
Tần Dực ngơ ngác nhìn tôi mở cửa đi ra ngoài.
Bên ngoài, Cố Thời Chương đã mặc quần áo chỉnh tề.
Anh ấy dựa nghiêng bên cửa lớn, mỉm cười nhìn tôi.
Tôi bước nhanh tới chỗ anh ấy.
Thân mật nắm lấy tay.
Nói rằng chúng tôi sẽ ra ngoài ở.
Lúc ra cửa.
Tôi nhìn thấy Tần Dực tức giận đến cực điểm, đập nát món đồ sưu tầm trị giá hai triệu mà anh ta đã đấu giá được.
Chaporia
Bình Luận (0)