20px

7

Tôi đưa Cố Thời Chương đến khách sạn.

Chính xác hơn là khách sạn nhà anh ấy.

Trong phòng, anh ấy bắt chéo chân, hờ hững đánh giá tôi.

“Nói thật, tôi không hiểu nổi hành động của cô.”

“Cô kích thích tên họ Tần đó như vậy, không sợ anh ta thật sự đá cô rồi ở bên người phụ nữ kia sao?”

Tôi chẳng hề lo lắng.

Tần Dực là kiểu người rất giỏi thao túng lòng người.

Theo lời hệ thống, vốn dĩ Tô Bạch không gặp tai nạn xe cộ.

Mà sau khi đứng trên cầu nửa tiếng đồng hồ, cô ấy thất thần trở về nhà, tự thôi miên bản thân rằng mọi chuyện chưa từng xảy ra.

Mà Tần Dực lại nắm bắt chính xác tính cách của cô ấy.

Anh ta vô cùng bình tĩnh nói rằng mình đã biết chuyện cô và Thi Hải ngủ với nhau.

Sau đó nhân lúc cô đau khổ mà bắt đầu thao túng tâm lý.

“Tô Bạch, em nhìn xem, trên người em bẩn quá.”

“Những dấu vết này có rửa thế nào cũng không sạch.”

“Em có ngửi thấy mùi đàn ông không?”

“Hình như phát ra từ người em đấy.”

“Được rồi, đừng khóc nữa.”

“Anh không ghét bỏ em, anh chỉ đang nói sự thật thôi.”

“Em yên tâm, anh sẽ không rời bỏ em.”

“Dù sao ngoài anh ra còn ai cần em nữa chứ?”

“Chỉ cần em ngoan ngoãn, anh sẽ không để bụng.”

Sự khống chế và ham muốn chiếm hữu của Tần Dực đối với Tô Bạch đã đến mức khiến người ta rợn người.

Dùng hết câu này đến câu khác để hạ thấp và chèn ép cô ấy, trói cô ấy bên cạnh mình.

Một cô nhi không cha không mẹ.

Anh ta chịu nuôi nấng cô tử tế như vậy.

Cho dù chỉ làm tình nhân cũng đã là ân huệ lớn lao.

Cô ấy sao có thể rời xa người đã kéo mình ra khỏi bùn lầy được chứ?

Mà cách tốt nhất để đối phó với loại người này.

Chính là hoàn toàn đánh tan sự tự tin của anh ta.

Nghiền nát lòng tự trọng của anh ta.

Phải để anh ta biết rằng.

Tần Dực trong mắt bà đây bây giờ.

Ngay cả cái thá gì cũng không phải.

Tôi cong môi cười.

“Cá cược không?”

“Tối nay Tần Dực sẽ tìm tôi.”

“Không quá một tuần, anh ta sẽ cầu xin tôi quay lại.”

Cố Thời Chương hỏi:

“Cô chắc chắn như vậy sao?”

Vừa dứt lời.

Điện thoại của tôi đã rung lên liên tục.

Tôi nhìn cuộc gọi đến, nhướng mày đưa cho Cố Thời Chương xem.

“Nhìn đi, chẳng phải tới rồi sao?”

Nhưng tôi không nghe máy.

Mặc cho cuộc gọi tự động ngắt.

Rất nhanh, Tần Dực gọi lần thứ hai.

Tôi vẫn không nghe.

Đến cuộc gọi thứ ba, tôi mới nhận.

Ngay khoảnh khắc kết nối, tôi ném điện thoại cho Cố Thời Chương.

Cố Thời Chương khó hiểu cầm điện thoại lên.

Tôi lập tức dùng sức véo mạnh vào đùi anh ấy.

Véo đến mức anh ấy không kịp đề phòng mà bật ra một tiếng rên trầm thấp.

Đầu dây bên kia vang lên giọng Tần Dực:

“Cố Thời Chương?”

“Tại sao anh lại cầm điện thoại của Tô Bạch?”

Thừa lúc Cố Thời Chương còn chưa hoàn hồn.

Tôi lại tàn nhẫn giẫm mạnh lên chân anh ấy một cái.

Lại là một tiếng rên nghẹn thấp.

Trong lúc ai đó ôm chân đau đến méo mặt.

Tôi cầm lại điện thoại.

Dứt khoát cúp máy rồi tắt nguồn.

Cố Thời Chương đáng thương xoa mu bàn chân.

Ánh mắt nhìn tôi vừa oán trách vừa ai oán.

Tôi tặc lưỡi.

“Nhìn gì mà nhìn?”

“Đau có chút vậy đã không chịu nổi?”

“Anh lái xe húc tôi bay xa hai mét, tôi còn chưa nói gì đâu.”

Lúc vừa xuyên tới.

Chiếc Maybach đâm trúng Tô Bạch chính là do anh ấy lái.

Khi tôi từ dưới đất đứng dậy mà không hề hấn gì.

Biểu cảm của anh ấy giống như vừa nhìn thấy ma.

Anh ấy nói muốn đưa tôi tới bệnh viện.

Tôi bảo không cần.

Anh ấy nói muốn bồi thường tôi hai triệu.

Tôi cũng bảo không cần.

Chỉ cần giúp một việc nhỏ là được.

Có lẽ người này cũng đang rảnh rỗi.

Tôi chỉ thử dò hỏi xem anh ấy có đồng ý không.

Ai ngờ anh ấy lập tức hứng thú mà nhận lời.

Cố Thời Chương: …

“Cô có thể giống người bình thường được không?”

“Tôi chưa từng thấy ai bị đâm bay thành đường parabol mà vẫn chẳng sao cả.”

“Với lại cô không thể nói trước để tôi diễn cho tử tế à?”

“Cứ thích đánh úp người khác.”

“Còn nữa, tại sao nhất định phải là tôi rên?”

“Trong tình huống thế này chẳng phải nên là cô sao?”

Tôi giơ ngón trỏ lắc lắc.

“Ai rên cũng không quan trọng.”

“Chỉ cần khiến Tần Dực nghĩ rằng chúng ta đang làm chuyện đó là được.”

Tần Dực có thể chấp nhận việc tôi ngủ với Thi Hải một lần.

Bởi vì anh ta biết tôi không có bất kỳ tình cảm nào với Thi Hải.

Đó chỉ đơn thuần là trả thù.

Trong lòng tôi vẫn là anh ta.

Nhưng anh ta tuyệt đối không chấp nhận được chuyện tôi thật sự thay lòng đổi dạ.

Chuyện đó đủ khiến anh ta tức chết.

8

Tôi biến mất suốt năm ngày.

Trong năm ngày đó, Tần Dực thử đủ mọi cách để liên lạc với tôi.

Tôi đều không để ý.

Cho đến khi nhà họ Cố tổ chức tiệc rượu.

Có một điều tôi không nói dối.

Cố Thời Chương đúng là vừa từ Thụy Sĩ trở về.

Lần này về nước để tiếp quản tập đoàn nhà họ Cố.

Buổi tiệc hôm nay chính là tiệc đón gió dành cho người thừa kế của nhà họ Cố.

Và tôi nằm trong danh sách khách mời.

Khi Tần Dực biết được thân phận của Cố Thời Chương.

Lại nhìn thấy tôi khoác tay anh ấy xuất hiện trong buổi tiệc.

Mặt anh ta đen đến mức như vừa mất cha.

Trong suốt buổi tiệc.

Anh ta nhiều lần muốn tìm tôi nói chuyện.

Nhưng tôi luôn đi theo Cố Thời Chương xã giao khắp nơi.

Anh ta không tìm được cơ hội.

Lúc tôi từ nhà vệ sinh đi ra.

Vừa hay nhìn thấy anh ta tìm đến chỗ Cố Thời Chương đang nghỉ ngơi.

“Không ngờ người đến nhà hôm đó lại là Cố tổng trẻ tuổi.”

“Là tôi tiếp đón không chu đáo rồi.”

Cố Thời Chương cười rất ngông nghênh.

“Không sao.”

“Vốn dĩ tôi đâu có đến vì anh.”

“Chỉ cần Tô Bạch tiếp đón chu đáo là được.”

Ánh mắt Tần Dực trầm xuống.

Một lát sau lại cong môi cười.

“Tô Bạch à.”

“Cô ấy đúng là rất chu đáo.”

“Rất biết phục vụ người khác.”

“Trên giường bảo làm gì thì làm nấy.”

“Ngay cả lúc khóc đến thảm hại vẫn rất ngoan ngoãn.”

“Chỉ có một điểm.”

“Là thích làm mình làm mẩy.”

“Trước đây cô ấy cãi nhau với tôi một trận.”

“Kết quả quay đầu đã leo lên giường anh em tôi.”

“Chỉ để ép tôi xuống nước với cô ấy thôi.”

Cố Thời Chương không đáp.

Tần Dực tiếp tục nói:

“Cố tổng quen Tô Bạch từ khi nào thế?”

“Cô ấy chưa từng nhắc với tôi.”

“Tối hôm đó tôi không làm ảnh hưởng hứng thú của anh chứ?”

“Tô Bạch chơi với tôi lâu như vậy.”

“Kinh nghiệm phong phú, nhiều chiêu trò.”

“Trải nghiệm chắc cũng không tệ nhỉ?”

“Đều là do tôi từ từ dạy dỗ cả.”

Tần Dực câu nào cũng không rời khỏi chuyện giường chiếu.

Cố ý biến tôi thành hình tượng lẳng lơ, không biết giữ mình.

Chỉ để khiến Cố Thời Chương ghê tởm và chán ghét tôi.

Con người này vẫn như trước.

Chỉ biết dùng những thủ đoạn hèn hạ.

Thấy Cố Thời Chương không hề nổi giận như tưởng tượng.

Nụ cười trên mặt anh ta dần cứng lại.

Giống như một tên hề.

Nhìn thế nào cũng buồn cười.

Cố Thời Chương chẳng có biểu cảm gì.

Chỉ lạnh nhạt liếc anh ta một cái.

“Tô Bạch chỗ nào cũng tốt.”

“Chỉ là mắt nhìn người không được tốt lắm.”

“Anh chỗ nào giống tôi vậy?”

“Tôi không có trái tim bẩn thỉu cùng gương mặt khiến người khác buồn nôn như anh.”

“Xem ra ngày mai phải đưa cô ấy đi khám mắt.”

“Đừng để bị cận thị thật.”

Khóe mắt Cố Thời Chương thoáng nhìn thấy tôi.

Anh ấy lười biếng đứng dậy.

Nâng ly ra hiệu với Tần Dực đang có sắc mặt xanh mét.

“Tần tổng cứ tự nhiên.”

“Tô Bạch tới tìm tôi rồi.”

“Tôi phải đi cùng cô ấy đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...