9
Tần Dực bị Cố Thời Chương chọc tức không nhẹ.
Suốt buổi tiệc đều giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Ánh mắt âm u như rắn độc luôn dõi theo tôi.
Gần cuối buổi tiệc.
Tôi cố ý đi ra khu vườn bên ngoài sảnh tiệc để hóng gió.
Đi dạo đến một góc khuất.
Đột nhiên có người kéo mạnh cánh tay tôi rồi ép lên tường.
Tần Dực bóp cổ tôi.
Cúi đầu muốn cưỡng hôn.
Ngay khi bóng đen kia áp sát.
Tôi dùng một tay thoát khỏi sự khống chế.
Tay còn lại không chút nương tình tát mạnh qua.
Chát!
Tần Dực lập tức bị đánh lệch cả mặt.
Anh ta dùng đầu lưỡi đẩy vào má.
“Được lắm.”
“Theo người đàn ông khác rồi nên bản lĩnh cũng lớn hơn.”
“Biết đánh người rồi cơ đấy.”
“Ai cho anh hôn tôi?”
“Không cho hôn?”
Anh ta nghiến răng ken két.
Khóe mắt vì tức giận đến cực điểm mà khẽ co giật.
“Trên người em có chỗ nào tôi chưa từng hôn?”
“Còn giả vờ trong sáng cái gì?”
“Không giống nhau.”
Tôi khoanh tay trước ngực.
“Trước đây ở bên anh chỉ để giải khuây.”
“Muốn chơi thế nào cũng được.”
“Giờ anh Cố đã trở về rồi.”
“Tôi phải biết giữ khoảng cách chứ.”
“Nếu không anh ấy sẽ không vui.”
“Anh chắc có thể hiểu cho tôi mà?”
Nghe tôi nói vậy.
Gương mặt vốn đã dữ tợn của Tần Dực càng thêm méo mó vì tức giận.
“Tô Bạch!”
“Em thật sự xem tôi là thế thân sao?”
“Từ đầu đến cuối người em yêu đều là Cố Thời Chương?”
Anh ta nghiến răng hỏi.
Tôi thưởng thức vẻ mặt đó của anh ta.
Khóe môi nhếch lên.
“Chẳng phải tôi đã thừa nhận từ sớm rồi sao?”
“Đến giờ anh vẫn chưa tin à?”
Tôi cố nhịn cảm giác ghê tởm.
Đưa ngón tay từ từ lướt từ gò má anh ta xuống trước ngực.
Sau đó chọc nhẹ vào ngực anh ta.
“Thật ra tôi vẫn có chút tình cảm với anh.”
“Dù sao anh cũng cho tôi không ít thứ tốt.”
“Các phương diện khác tuy bình thường nhưng cũng không phải không thể sống tiếp.”
“Tôi thậm chí còn nghĩ rằng nếu hai năm nữa anh Cố vẫn chưa trở về thì sẽ kết hôn với anh.”
“Đáng tiếc.
”
“Hóa ra trong lòng anh vẫn luôn nhớ tới người khác.”
“Tôi rất rộng lượng với bản thân.”
“Nhưng lại rất nhỏ nhen với người khác.”
“Anh hết lần này đến lần khác vì Khúc Dữu Bạch mà bỏ rơi tôi.”
“Còn nói tôi vô lý, không hiểu chuyện.”
“Vậy nên tôi khó chịu.”
“Người đàn ông không nghe lời, tôi cũng không muốn nữa.”
“Vừa hay anh Cố cũng đã về nước.”
“Anh đi tìm bạch nguyệt quang của anh.”
“Tôi đi tìm người trong lòng của tôi.”
“Chẳng phải rất tốt sao?”
“Đường ai nấy đi.”
“Mỗi người đều bình an.”
“Tôi còn chưa trách anh xem tôi là thế thân.”
“Anh tức giận cái gì chứ?”
Lồng ngực Tần Dực phập phồng dữ dội.
Nắm đấm siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn.
“Đường ai nấy đi?”
Anh ta tiến lên một bước.
Ánh mắt hung dữ.
Hai tay giữ chặt vai tôi.
“Mỗi lần em bị tôi làm đến phát khóc.”
“Người em gọi là tên tôi chứ không phải tên Cố Thời Chương!”
“Huống hồ cho dù giữa tôi và Khúc Dữu Bạch thế nào đi nữa.”
“Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện chia tay với em.”
“Em dựa vào đâu mà nói chia tay là chia tay?”
Ồ.
Vẫn còn muốn bên ngoài một người, trong nhà một người.
“Được rồi.”
“Sao anh cứ sống mãi trong quá khứ vậy?”
Tôi lạnh nhạt gạt tay anh ta ra.
“Tôi không có sở thích dùng chung đàn ông với người phụ nữ khác.”
“Cứ vậy đi.”
“Sau này không có việc gì thì đừng tìm tôi nữa.”
“Đến giờ rồi.”
“Tôi phải về cùng anh Cố đây.”
Tôi vòng qua anh ta định quay vào sảnh tiệc.
Cổ tay lại bị giữ lấy.
“Tô Bạch.”
Giọng Tần Dực hơi run.
“Em nghĩ kỹ chưa?”
“Thật sự muốn rời xa tôi sao?”
Vừa dứt lời.
Cố Thời Chương đã tìm tới.
Các khớp tay Tần Dực siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc.
Tôi cố ý dừng lại vài giây.
Đợi bầu không khí được đẩy lên đủ rồi.
Mới hất tay anh ta ra rồi chạy về phía Cố Thời Chương.
Khoác lấy cánh tay anh ấy.
Sánh vai rời khỏi khu vườn.
Đến đầu cũng không quay lại nhìn một lần.
Chaporia
Bình Luận (0)