20px

10

Tôi kiểm tra lại số vốn trong tay mình.

Ở bên Tần Dực lâu như vậy, số tiền anh ta cho quả thật không hề ít.

Mà Tô Bạch lại là người không có quá nhiều ham muốn vật chất.

Cho nên gần như toàn bộ tiền đều nằm trong thẻ ngân hàng.

Tôi tìm hiểu tình hình kinh tế của thế giới này từ hệ thống.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi dùng số tiền đó để thành lập một công ty.

Khởi nghiệp đối với tôi không phải chuyện quá khó.

Dù sao tôi cũng đã xuyên qua rất nhiều thế giới.

Ngay cả nữ tổng tài bá đạo cũng từng làm vài lần rồi.

Lại thêm sự hậu thuẫn từ nhà họ Cố.

Cho nên sự nghiệp phát triển vô cùng thuận lợi.

Trong khoảng thời gian khởi nghiệp.

Tần Dực cũng không ít lần xuất hiện quanh tôi.

Kể từ khi tôi nói muốn đường ai nấy đi với anh ta.

Người này bắt đầu bám dai như âm hồn không tan.

Không quản công ty nữa.

Cũng chẳng theo đuổi bạch nguyệt quang nữa.

Chỉ một mực theo dõi tôi.

Nhưng tất cả đều nằm trong dự liệu.

Hệ thống nói rằng đêm tiệc hôm đó, anh ta đã đi tìm Khúc Dữu Bạch.

Sau đó như muốn trút giận mà cùng cô ta phóng túng suốt một đêm.

Lúc ấy anh ta nghĩ.

Chẳng qua chỉ là một tình nhân mình nuôi dưỡng.

Đi thì đi thôi.

Có gì đáng tức giận chứ?

Dù sao người anh ta muốn từ đầu đến cuối vẫn là Khúc Dữu Bạch.

Người thật đã có trong tay.

Có hay không có thế thân cũng chẳng quan trọng.

Nhưng khi triền miên đến cực điểm.

Trong đầu anh ta vẫn chết tiệt mà nhớ tới Tô Bạch.

Anh ta không khống chế được việc tưởng tượng người dưới thân là Tô Bạch.

Tưởng tượng vòng eo trong tay mình là của Tô Bạch.

Giống như bị ma ám.

Anh ta thô bạo lật người Khúc Dữu Bạch lại.

Không nhìn mặt cô ta.

Cũng không cho cô ta lên tiếng.

Bởi vì gương mặt không giống.

Giọng nói cũng không giống.

Đến khi mọi chuyện kết thúc.

Anh ta ôm người phụ nữ trong lòng rồi lẩm bẩm gọi tên Tô Bạch.

Lúc ấy mới bừng tỉnh nhận ra người mình thật sự yêu là ai.

Nhưng chuyện này tôi đã thấy quá nhiều rồi.

Theo kinh nghiệm của tôi.

Loại đàn ông này đúng là đồ xương chó hèn mọn.

Càng không có được.

Lại càng yêu sâu đậm.

Ban đầu Tần Dực còn tưởng tôi chỉ đang giận dỗi.

Sớm muộn gì cũng quay về tìm anh ta.

Nhưng sau nhiều ngày vẫn không có động tĩnh.

Anh ta không ngồi yên nổi nữa.

Hôm nay là lần thứ bảy trong hơn một tháng qua tôi “tình cờ gặp” anh ta.

Những lần trước.

Mỗi khi Tần Dực gặp tôi.

Tôi đều ở bên cạnh Cố Thời Chương.

Anh ta hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi thân mật với Cố Thời Chương.

Ngay cả trong khóe mắt cũng có thể nhìn thấy đường quai hàm căng cứng và đôi mày nhíu chặt của anh ta.

Hôm nay vừa khéo.

Cố Thời Chương không có mặt.

Tôi vừa bước ra khỏi cổng công ty đã bị anh ta chặn lại.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

“Có gì để nói đâu?”

Tôi vòng qua muốn đi.

Anh ta lại tiếp tục ngăn cản.

“Tôi đã tìm hiểu rồi.”

“Cố Thời Chương căn bản chưa từng công khai em là bạn gái.”

“Em ở bên anh ta thì có ý nghĩa gì?”

“Rồi sao?”

“Cho nên đừng ngốc nữa.”

“Anh ta căn bản không định có kết quả với em.”

Anh ta vẫn giữ thái độ cao cao tại thượng như trước.

Hơi ngẩng đầu lên.

“Quay về đi.”

“Trở lại bên cạnh tôi.”

“Tôi tha thứ cho việc em phản bội tôi.”

“Cũng không chê em đã ngủ với anh ta.”

“Trước đây thế nào thì sau này vẫn thế.”

Còn có thể nói ra những lời như vậy.

Xem ra anh ta vẫn còn giữ vài phần tự tin.

Tôi đánh giá anh ta từ trên xuống dưới mấy lượt.

Sau đó bật cười chế giễu.

“Thôi khỏi.”

“Là tôi chê anh bẩn.”

“Bây giờ tôi vẫn ngửi được mùi của người phụ nữ khác trên người anh.”

“Thật ghê tởm.”

“Với lại, ở bên anh Cố không có danh phận thì sao?”

“Tôi thích là được.”

“Tránh xa tôi ra.”

“Đi tìm Khúc Dữu Bạch của anh đi.”

Tôi quay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng chửi giận dữ của Tần Dực.

Tiếp đó là tiếng đấm mạnh vào tường.

11

Đây là lần đầu tiên tôi từ chối lời làm hòa của anh ta.

Hệ thống nói rằng sau khi trở về.

Anh ta tắm suốt một tiếng đồng hồ.

Sau đó ngồi bất động trên ghế sofa cả buổi chiều.

Tối đến thì đuổi Khúc Dữu Bạch đi.

Tức đến mức Khúc Dữu Bạch tát anh ta hai cái thật mạnh.

Nói rằng loại người như anh ta đáng đời không nhận được chân tình của người khác.

Tần Dực lặng lẽ chịu đựng.

Không nói một lời.

Lần cầu xin quay lại thứ hai diễn ra sau mười ngày.

Mười hai giờ đêm.

Anh ta đứng chờ trước cửa nhà tôi.

Dưới đất đầy những đầu thuốc lá đã hút hết.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta lập tức ôm chặt tôi vào lòng.

Dù thế nào cũng không thể thoát ra được.

“Tô Bạch, em thắng rồi.”

“Anh thừa nhận.”

“Mẹ nó, anh nghiện em rồi.”

“Là anh không thể rời xa em.”

“Khúc Dữu Bạch anh đã đuổi đi rồi.”

“Bên cạnh anh không còn người phụ nữ nào khác nữa.”

“Chúng ta quay lại được không?”

“Từ nay về sau.”

“Em là người phụ nữ duy nhất của anh.”

“Em muốn thế nào cũng được.”

“Được không?”

Tôi không tiếp tục giãy giụa.

Cố nhịn cảm giác ghê tởm để mặc anh ta ôm.

Cho đến khi anh ta buông tôi ra.

Tôi đối diện với ánh mắt đầy hy vọng của anh ta.

Lạnh lùng và kiên quyết thốt ra hai chữ.

“Không được.”

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi chê anh bẩn.”

“Nếu anh còn không đi.”

“Tôi sẽ báo cảnh sát vì anh tự ý xâm nhập nhà dân.”

Anh ta mím môi.

Muốn cưỡng ép ôm tôi.

Tôi lập tức cầm túi xách đập thẳng vào mặt anh ta.

Nhân lúc anh ta còn ngây người.

Tôi mở cửa chạy vào nhà rồi khóa trái.

Mặc kệ anh ta gõ cửa thế nào.

Tôi cũng không mở.

Đêm đó.

Anh ta ngồi trước cửa suốt một đêm.

Cho đến sáng hôm sau bị bảo vệ đuổi đi.

Sau lần bị từ chối này.

Tần Dực rõ ràng bị đả kích nặng hơn.

Qua nhiều ngày như vậy.

Có lẽ cuối cùng anh ta cũng hiểu được quyết tâm rời bỏ anh của tôi.

Ban ngày tự hành hạ bản thân bằng cách nhìn tôi và Cố Thời Chương có đôi có cặp.

Ban đêm lại đi mua say.

Năm ngày sau.

Khi gặp anh ta trong quán bar.

Anh ta đã say đến mức không còn biết trời đất.

Gương mặt đỏ bừng.

Trong tay nắm chặt điện thoại.

Trên màn hình là ảnh của tôi.

Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm gọi tên tôi.

Ai nhìn thấy cũng phải khen một câu si tình.

Có phụ nữ muốn tiếp cận anh ta.

Đều bị anh ta hung dữ đuổi đi.

“Đừng đến gần tôi.”

“Tô Bạch sẽ cảm thấy tôi bẩn.”

Anh ta lẩm bẩm như người mắc bệnh tâm thần.

Trông chẳng khác gì một kẻ điên.

Đến lúc rồi.

Đã đánh hai cái tát.

Cũng nên cho một viên kẹo ngọt.

Khi anh ta say đến bất tỉnh.

Tôi nói với cậu bartender:

“Đưa cho vị tiên sinh kia một ly nước mật ong.”

“Thêm hai lát chanh.”

“Không nhiều cũng không ít.”

“Chỉ hai lát thôi.”

“Ghi vào hóa đơn của anh ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...