12
Sáng sớm hôm sau.
Vừa mở cửa.
Đập vào mắt tôi là Tần Dực nồng nặc mùi rượu.
Tóc tai rối như tổ quạ.
Mặt chưa rửa.
Râu chưa cạo.
Bộ quần áo trên người vẫn là bộ tối qua ở quán bar.
Dù quầng mắt đen thẫm.
Nhưng trong mắt lại hiện rõ vẻ vui mừng.
Anh ta kích động hỏi:
“Tô Bạch, ly nước mật ong tối qua có phải em bảo người ta đưa cho anh không?”
“Nhất định là em đúng không?”
“Mỗi lần anh say em đều pha nước mật ong cho anh.”
“Cũng chỉ có em thích bỏ thêm hai lát chanh.”
“Em vẫn còn quan tâm anh, đúng không?”
Anh ta như bắt được cọng rơm cứu mạng.
Liên tục hỏi hết câu này đến câu khác.
Tôi im lặng rất lâu.
Nhìn ánh sáng hy vọng trong mắt anh ta từng chút từng chút nguội lạnh.
Mãi một lúc sau mới lên tiếng.
“Là tôi thì sao?”
Anh ta lập tức vui mừng trở lại.
“Quả nhiên là em!”
“Anh biết mà.”
“Nhất định là em.”
“Em không thể nhẫn tâm như vậy.
”
“Nói không cần anh là thật sự không cần anh.”
Tần Dực kích động nắm lấy tay tôi.
“Tô Bạch.”
“Anh không bẩn nữa.”
“Anh đã tắm rửa sạch sẽ rồi.”
“Em nhìn xem.”
Anh ta muốn thể hiện dáng vẻ sạch sẽ chỉnh tề của mình.
Nhưng vừa cúi đầu.
Mới nhận ra bản thân hiện tại chật vật đến mức nào.
Lời nói mắc lại nơi cổ họng.
Anh ta có vẻ luống cuống.
“Anh…”
“Anh còn chưa kịp rửa mặt thay đồ.”
“Em chờ anh một chút.”
“Anh về tắm ngay đây.”
“Anh sẽ tắm thật sạch.”
“Nhất định sẽ sạch sẽ.”
Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của anh ta.
Tôi dịu giọng.
“Được rồi Tần Dực.”
“Đừng hành hạ bản thân nữa.”
Anh ta khựng lại.
Đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
“Em… không giận nữa sao?”
“Em không chê anh nữa sao?”
Tôi nhìn anh ta chăm chú ba giây.
Sau đó giả vờ bất lực.
Khẽ thở dài một hơi.
“Thật hết cách với anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)