13
“Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu cô.”
Trong văn phòng.
Cố Thời Chương ký xong hợp đồng hợp tác rồi đưa cho tôi.
“Không phải muốn trả thù anh ta sao?”
“Vậy sao lại quay lại rồi?”
Tôi cũng ký tên mình lên tài liệu.
Xem như vẽ dấu chấm hết cho tất cả kế hoạch đã chuẩn bị bấy lâu.
“Rất đơn giản.”
Tôi đan hai tay vào nhau, tựa lưng lên ghế sofa.
Khóe môi cong lên thành nụ cười.
“Không có gì khiến người ta tuyệt vọng hơn việc cho họ một tia hy vọng.”
“Rồi đích thân nghiền nát nó.”
Muốn giết người thì phải đâm vào tim.
Nếu chỉ đơn giản rời khỏi Tần Dực.
Để anh ta chỉ chìm trong cảm giác hối hận vì thất tình.
Thì quá hời cho anh ta rồi.
Lòng trả thù của tôi rất nặng.
Nỗi đau mà Tô Bạch từng chịu.
Anh ta cũng nên nếm thử xem có mùi vị gì.
Hơn nữa lần quay lại này.
Tôi cũng đưa ra điều kiện.
Thứ nhất.
Chuyển cho tôi 5% cổ phần của tập đoàn Tần thị.
Thứ hai.
Tần thị rút khỏi gói thầu của Hoàn Vũ Khoa Kỹ.
Nhường lại cho công ty của tôi.
Tần Dực chỉ do dự vài giây ngắn ngủi.
Sau đó gật đầu đồng ý.
Tôi là người rất thực tế.
Chỉ tổn thương tình cảm thì có ích gì?
Ít nhất cũng phải khiến anh ta chịu tổn thất thực tế.
Khoét mất một miếng thịt.
Mới đau đớn chân thật hơn.
Cố Thời Chương tặc lưỡi lắc đầu.
“Đúng là lòng dạ quá độc.”
“Quả nhiên.”
“Đắc tội với ai cũng được.”
“Nhưng đừng bao giờ đắc tội phụ nữ.”
14
Tôi lại chuyển về căn nhà của Tần Dực.
Nhưng lấy lý do đang trong thời gian khảo sát, nên hai người ngủ riêng phòng.
Thái độ của Tần Dực đối với tôi đã thay đổi rõ rệt so với trước đây.
Để duy trì mối quan hệ đang lung lay sắp đổ này, vị trí của tôi và anh ta hoàn toàn đảo ngược.
Tôi trở thành người ở thế thượng phong.
Còn anh ta trở thành người lấy lòng.
Không chỉ luôn luôn quan sát sắc mặt của tôi.
Mà còn chuyện gì cũng thuận theo sở thích của tôi.
Chỉ cần tôi hơi lớn tiếng một chút.
Anh ta sẽ lập tức cho rằng tôi đang nổi giận.
Không đến một phút sau.
Anh ta đã bắt đầu tự kiểm điểm lỗi lầm của bản thân.
Hạ thấp tư thế, chân thành xin lỗi tôi.
Cầu xin tôi đừng tức giận.
Giống hệt như Tô Bạch trước đây.
Mà tôi đương nhiên cũng giống như Tần Dực khi ấy.
Ban ơn mà mở miệng.
“Biết sai là tốt rồi.”
“Vậy thì nhớ kỹ trong lòng.”
“Lần sau đừng phạm nữa.”
Ngoài ra.
Tôi còn đang tái hiện lại những hành vi trước đây của anh ta.
Ví dụ như đã hẹn tối sẽ về ăn cơm.
Nhưng đến giờ lại không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn.
Đợi đến khi anh ta tìm được tôi.
Tôi đang thân mật dùng bữa tối dưới ánh nến với Cố Thời Chương.
Anh ta cũng chỉ có thể nhẫn nhịn cơn giận mà không dám phát tác.
Sau khi trở về.
Anh ta siết chặt nắm đấm, buồn bực hỏi tôi tại sao lại ở cùng anh ấy.
Mà tôi thì hùng hồn đáp lại:
“Cố Thời Chương hiện tại là nhà đầu tư của công ty tôi.”
“Tôi ăn một bữa cơm với anh ấy thì có vấn đề gì sao?”
“Anh có thể đừng chuyện bé xé ra to được không?”
“Đừng vừa thấy gió đã tưởng là mưa như vậy.”
Lời nói này giống hệt những gì anh ta từng dùng để qua loa với Tô Bạch trong lần đầu cô bắt gặp anh ta ở cùng Khúc Dữu Bạch.
Sắc mặt Tần Dực tái nhợt.
Mím chặt môi, không nói một lời.
Ngày hôm sau.
Anh ta đầu tư cho công ty tôi hai trăm triệu.
Chân thành cầu xin tôi đừng qua lại với Cố Thời Chương nữa.
Tiền dâng tới cửa thì không lấy là ngu.
Tôi cười đồng ý.
Nhưng quay đầu đã nuốt lời.
Lý do đưa ra cũng rất hợp lý.
Ví dụ như hợp tác kinh doanh luôn phải trao đổi phương án.
Quan hệ với nhà đầu tư cũng cần phải duy trì.
Tần Dực tuy tức đến phát điên.
Nhưng cũng không dám làm lớn chuyện.
Trong khoảng thời gian này.
Tôi luôn không ngừng truyền cho anh ta một khái niệm.
Đó là tôi thích nhất kiểu đàn ông dịu dàng, hiểu chuyện, ngoan ngoãn nghe lời.
Mà anh ta cũng biết.
Hiện giờ tôi có quan hệ, có sự nghiệp.
Không còn là Tô Bạch trước kia không nơi nương tựa, chỉ biết đi theo sau lưng anh ta nữa.
Tôi có thể rời khỏi anh ta bất cứ lúc nào.
Anh ta vừa tức giận vừa sợ hãi.
Hai loại cảm xúc một trái một phải.
Giống như con dao cùn liên tục cứa vào máu thịt của anh ta.
Xé nát thần kinh của anh ta.
Nhưng khả năng chịu đựng của con người luôn có giới hạn.
Sau khi tích tụ tới một mức độ nhất định.
Cuối cùng anh ta cũng bùng nổ.
Giống hệt Tô Bạch vào đêm tôi vừa xuyên tới.
Anh ta đập phá gần một nửa đồ đạc trong nhà.
“Lần nào em cũng nói là bất đắc dĩ!”
“Lần nào cũng nói là bàn công việc, bàn dự án!”
“Nhưng bàn công việc thì mẹ nó nhất định phải tới nhà hàng dành cho các cặp đôi sao?”
“Nhất định phải đóng cửa trong khách sạn để bàn sao?”
“Em có phải đang xem tôi là thằng ngốc không?”
“Hết lần này đến lần khác lừa gạt tôi!”
“Chỉ vì tôi yêu em nên em có thể giẫm đạp tôi như rác rưởi sao?”
“Trong lòng em rốt cuộc còn có tôi hay không?!”
Anh ta gào lên trong tuyệt vọng.
Sự phẫn nộ khiến ngũ quan đều méo mó.
Nhìn thế nào cũng xấu xí.
Tôi lạnh lùng đối diện.
“Hiện giờ anh quá kích động rồi.”
“Tự bình tĩnh lại đi.”
“Nếu anh thật sự không chấp nhận được.”
“Thì tôi cũng không còn cách nào.”
“Vậy chia tay đi.”
Vừa nghe hai chữ chia tay.
Anh ta lập tức đứng chết trân tại chỗ.
Đôi mắt đỏ ngầu không dám tin mà nhìn tôi.
Tôi quay người bỏ đi.
Vừa chạm tay vào tay nắm cửa.
Cơ thể đã bị ôm chặt từ phía sau.
Tần Dực ôm lấy tôi thật chặt.
Không ngừng nói xin lỗi.
“Là anh sai rồi.”
“Anh không nên nổi nóng.”
“Anh sửa.”
“Anh nhất định sẽ sửa.”
“Đừng bỏ anh.”
Chaporia
Bình Luận (0)