Khi nhìn thấy điều khoản phân chia tài sản, sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.
“Lâm Bích Hàm, em điên rồi à?”
Tôi cười.
“Không điên. Tôi chỉ lấy phần tôi nên có.”
Anh ta cầm bản thỏa thuận lên, nhìn từng dòng, càng nhìn sắc mặt càng khó coi.
“Cổ phần công ty? Bất động sản sau hôn nhân? Tài khoản đầu tư? Em có biết những thứ này đều do anh gây dựng không?”
“Sau hôn nhân, tài sản tăng thêm là tài sản chung.”
“Em hiểu luật từ khi nào vậy?”
Tôi nhìn anh ta.
“Trước khi cưới anh, tôi vốn học tài chính.”
Chu Tự Ngôn khựng lại.
Có lẽ đến tận giờ anh ta mới nhớ ra.
Trước khi trở thành bà Chu, tôi cũng từng có tên tuổi của riêng mình.
Anh ta siết chặt bản thỏa thuận, cố gắng đè giọng xuống.
“Bích Hàm, anh không muốn cãi nhau với em. Tối nay em mệt rồi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện sau.”
Tôi kéo vali.
“Không cần.”
Anh ta đưa tay giữ cổ tay tôi.
“Anh không đồng ý.”
Lực tay anh ta rất mạnh.
Tôi đau đến mức nhíu mày.
“Buông tay.”
“Không buông.”
Mắt Chu Tự Ngôn đỏ lên, giọng nói khàn xuống.
“Lâm Bích Hàm, anh yêu em nhiều năm như vậy, em nói ly hôn là ly hôn sao?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên cảm thấy rất mỉa mai.
“Anh yêu tôi?”
“Đương nhiên!”
“Vậy Tiểu Nhiễm là ai?”
Sắc mặt Chu Tự Ngôn lập tức thay đổi.
Chỉ trong một giây, tôi đã nhìn thấy tất cả.
Kinh ngạc.
Hoảng loạn.
Chột dạ.
Sau đó là cố gắng che giấu.
“Em nghe ai nói linh tinh vậy?”
Tôi giật tay ra khỏi tay anh ta.
“Chu Tự Ngôn, tôi đã nghe thấy hết rồi.”
Anh ta đứng sững tại chỗ.
Tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Khi tôi kéo vali đi qua người anh ta, anh ta đột nhiên ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Giống hệt buổi sáng hôm nay.
Nhưng lần này, tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Bích Hàm, anh sai rồi.”
Giọng anh ta run lên.
“Anh chỉ nhất thời hồ đồ. Anh và cô ấy không phải như em nghĩ đâu. Anh yêu em, người anh muốn cưới từ đầu đến cuối chỉ có em.”
Tôi dùng hết sức gỡ tay anh ta ra.
“Chu Tự Ngôn, lúc anh ôm cô ta nói tôi nhạt nhẽo, anh có nhớ tôi là vợ anh không?”
Cơ thể anh ta cứng đờ.
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Lúc anh nói tôi sống dựa vào anh, không có tư cách làm loạn, anh có nhớ năm đó ai đã thức trắng cùng anh làm kế hoạch gọi vốn không?”
“Lúc anh lấy tiền hồi môn của tôi để xoay vòng công ty, anh có nhớ tôi chưa từng đòi anh một câu giải thích không?”
“Lúc anh đứng trên đỉnh cao được người ta gọi là tổng giám đốc Chu, anh có nhớ công ty này từng có một nửa tâm huyết của tôi không?”
Chu Tự Ngôn tái mặt.
“Bích Hàm…”
Tôi cắt ngang.
“Anh không nhớ.”
“Bởi vì anh đã quen rồi.”
“Quen với việc tôi yêu anh.”
“Quen với việc tôi hy sinh.”
“Quen với việc tôi đứng sau lưng anh, rồi tự nhận tất cả hào quang là của một mình anh.”
Tôi kéo vali ra khỏi cửa.
Lần này, Chu Tự Ngôn không giữ tôi nữa.
Anh ta chỉ đứng trong phòng khách, nhìn tôi rời đi.
Đêm đó, tôi không ngoảnh đầu lại.
Căn hộ cũ của bố mẹ tôi nằm ở khu trung tâm cũ.
Diện tích không lớn, nhưng rất sạch sẽ.
Sau khi mở cửa, một mùi gỗ cũ quen thuộc ùa ra.
Tôi bật đèn.
Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên phòng khách nhỏ.
Trên tường vẫn treo bức ảnh gia đình năm tôi mười sáu tuổi.
Bố mẹ đứng hai bên, còn tôi đứng giữa, cười đến mắt cong cong.
Năm đó, tôi còn chưa gặp Chu Tự Ngôn.
Năm đó, thế giới của tôi vẫn rất rộng.
Tôi kéo vali vào phòng ngủ, trải lại ga giường, sau đó ngồi xuống bên cửa sổ.
Tin nhắn của Chu Tự Ngôn liên tục gửi đến.
Bích Hàm, em đang ở đâu?
Anh sai rồi, em về nhà đi, chúng ta nói chuyện tử tế.
Anh và cô ấy thật sự đã kết thúc rồi.
Anh thề sau này sẽ không gặp cô ấy nữa.
Vợ ơi, em đừng dọa anh.
Tôi đọc từng dòng, nhưng không trả lời.
Đến nửa đêm, anh ta gọi điện.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Mười cuộc.
Cuối cùng tôi tắt máy.
Thế giới yên tĩnh lại.
Tôi nằm trên chiếc giường nhỏ, tay đặt lên bụng, chậm rãi nhắm mắt.
Đây là đêm đầu tiên sau nhiều năm, tôi không cần chờ ai về nhà.
Không cần nghe tiếng xe ngoài cổng.
Không cần hâm lại đồ ăn.
Không cần đoán anh ta đang ở đâu, với ai, có uống rượu hay không.
Tôi cứ tưởng mình sẽ không ngủ được.
Nhưng không ngờ lại ngủ rất sâu.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Chaporia
Bình Luận (0)