Tôi mở mắt, nhìn đồng hồ.

Bảy giờ sáng.

Qua mắt mèo, tôi nhìn thấy Chu Tự Ngôn đứng ngoài cửa.

Anh ta mặc nguyên bộ quần áo tối qua, tóc hơi rối, cằm có râu xanh nhạt.

Trông chật vật hiếm thấy.

Tôi không mở cửa.

Anh ta đứng bên ngoài, giọng khàn đặc.

“Bích Hàm, anh biết em ở trong.”

Tôi im lặng.

Anh ta tiếp tục nói:

“Anh đã tìm em cả đêm.”

Tôi vẫn không đáp.

“Em mở cửa cho anh được không? Anh chỉ muốn nhìn em một chút.”

Tôi đứng sau cánh cửa, bỗng nhớ đến rất nhiều đêm mình cũng từng chờ anh như vậy.

Khi đó tôi gọi cho anh, anh không nghe.

Tôi gửi tin nhắn, anh không trả lời.

Tôi sốt cao nằm trên ghế sofa, tỉnh dậy lại ngủ thiếp đi.

Đến khi anh trở về, trên người mang mùi rượu và nước hoa phụ nữ nhàn nhạt.

Anh xoa đầu tôi, nói:

“Vợ ngoan, anh mệt quá, có gì mai nói nhé.”

Khi đó, anh có từng nghĩ tôi cũng chỉ muốn nhìn anh một chút không?

Tôi lùi lại, đi vào bếp rót nước.

Ngoài cửa, Chu Tự Ngôn đứng rất lâu.

Đến gần trưa, tiếng gõ cửa mới dừng lại.

Tôi mở điện thoại.

Không ngoài dự đoán, cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đã đầy màn hình.

Ngoài Chu Tự Ngôn, còn có mẹ chồng tôi.

Tôi vừa bật máy lên, điện thoại của bà đã gọi đến.

Tôi bắt máy.

Giọng bà Chu lập tức vang lên đầy tức giận.

“Lâm Bích Hàm, cô đang làm trò gì vậy? Tự Ngôn nói cô bỏ nhà đi, còn đòi ly hôn?”

Tôi đặt cốc nước xuống.

“Vâng.”

“Cô vâng cái gì mà vâng? Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường, hơi tí đã đòi ly hôn, cô tưởng nhà họ Chu chúng tôi là nơi để cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?”

Tôi cười nhạt.

“Bà nói đúng. Vậy tôi đi là được rồi.”

Bà Chu nghẹn lại.

Sau đó giọng càng cao hơn.

“Cô đừng tưởng tôi không biết cô nghĩ gì. Cô chẳng qua là muốn dùng ly hôn để ép Tự Ngôn dỗ dành cô thôi. Tôi nói cho cô biết, đàn ông làm việc lớn, bên ngoài có chút xã giao là bình thường. Là phụ nữ thì nên rộng lượng một chút.”

Xã giao.

Từ này dùng thật hay.

Tôi hỏi:

“Nếu bố chồng cũng xã giao như vậy, bà có rộng lượng không?”

Đầu dây bên kia im bặt.

Một lát sau, bà Chu nghiến răng.

“Cô càng ngày càng không biết phép tắc!”

“Phép tắc của nhà họ Chu, tôi học đủ rồi.”

Tôi nói từng chữ rõ ràng.

“Sau này không học nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Rất nhanh sau đó, điện thoại lại sáng lên.

Lần này là số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ trẻ trung mềm mại.

“Chị Lâm phải không ạ?”

Tôi dựa lưng vào ghế.

“Cô là Tiểu Nhiễm?”

Cô ta hơi khựng lại, sau đó cười nhẹ.

“Xem ra anh Ngôn đã nói với chị về em rồi.”

“Không. Là tôi tự nghe thấy.”

Cô ta im lặng một giây.

Giọng lập tức trở nên ấm ức.

“Chị Lâm, em biết chị hiểu lầm em rồi. Nhưng em và anh Ngôn quen nhau trước chị. Năm em mười tám tuổi, người ở bên anh ấy là em.”

Tôi bình tĩnh nghe.

“Vậy à?”

“Đúng vậy. Mấy năm nay em ở nước ngoài, anh ấy chưa từng quên em. Nếu không phải năm đó em buộc phải rời đi, có lẽ người trở thành vợ anh ấy đã là em.”

Tôi bật cười.

Cô ta hơi không vui.

“Chị cười gì?”

“Tôi cười cô tự tin thật.”

“Chị…”

Tôi ngắt lời cô ta.

“Cô Nhiễm, nếu cô thật sự tin Chu Tự Ngôn yêu cô như vậy, thì cô nên bảo anh ta ký đơn ly hôn càng sớm càng tốt.”

Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.

Tôi tiếp tục nói:

“Dù sao tôi cũng không cần anh ta nữa. Cô thích thì nhặt về đi.”

Giọng cô ta trở nên sắc nhọn.

“Chị đừng tỏ ra cao thượng! Chị chẳng qua là chiếm danh phận bà Chu lâu hơn em thôi. Anh Ngôn nói chị nhạt nhẽo, ở bên chị chẳng có cảm giác gì cả!”

Tôi cụp mắt.

Trong lòng vậy mà không đau như tưởng tượng.

“Thế à?”

Tôi nói:

“Vậy chúc cô sớm có được người đàn ông cảm thấy cô rất thú vị.”

Nói xong, tôi cúp điện thoại.

Không lâu sau, Tống Dực gửi tài liệu điều tra đến.

Cô gái kia tên là Tô Nhiễm.

Hai mươi ba tuổi.

Từng là sinh viên trường nghệ thuật, chưa tốt nghiệp đã ra nước ngoài, mấy tháng trước vừa về nước.

Gia cảnh bình thường, mẹ mắc nợ cờ bạc, em trai ăn chơi phá phách.

Ba năm gần đây, toàn bộ học phí, tiền thuê nhà, chi phí sinh hoạt của cô ta ở nước ngoài đều do một tài khoản ẩn danh chuyển khoản định kỳ.

Tài khoản đó thuộc về trợ lý riêng của Chu Tự Ngôn.

Tôi nhìn bản ghi chuyển khoản dài đến mấy trang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...