Anh ta nhìn tôi rất lâu.
Bỗng hỏi:
“Em có từng yêu anh thật lòng không?”
Tôi cảm thấy câu hỏi này thật tàn nhẫn.
Không phải với anh.
Mà với tôi của quá khứ.
Tôi từng yêu anh ta đến mức từ bỏ tương lai.
Từng yêu đến mức coi mỗi câu nói của anh ta là lời hứa trọn đời.
Từng yêu đến mức khi phát hiện bị phản bội, vẫn đau đến không thở nổi.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ nhẹ nhàng nói:
“Từng.”
Một chữ ấy khiến mắt Chu Tự Ngôn đỏ lên.
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Không còn nữa.”
Tôi đi qua anh ta.
Lần này, không còn bất cứ vướng bận nào.
Chương 10
Ba tháng sau, cuộc sống của tôi dần ổn định.
Tôi làm việc ở quỹ đầu tư, đồng thời tham gia tái cấu trúc một số dự án của Chu thị với tư cách cổ đông.
Dưới sự giám sát mới, những khoản đầu tư mờ ám của Chu Tự Ngôn bị kiểm tra lại toàn bộ.
Anh ta không đến mức trắng tay.
Nhưng quyền lực từng khiến anh ta tự phụ đã không còn.
Bà Chu đến tìm tôi một lần.
Khác với vẻ kiêu ngạo trước đây, lần này bà tiều tụy đi rất nhiều.
Bà ngồi đối diện tôi trong quán cà phê, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
“Bích Hàm, dù sao con cũng từng là con dâu nhà họ Chu.”
Tôi khuấy nhẹ ly nước ấm.
“Bà Chu, bà muốn nói gì thì nói thẳng.”
Bà mím môi.
“Tự Ngôn mấy tháng nay sống không tốt. Nó thật sự biết sai rồi.”
Tôi không đáp.
Bà tiếp tục nói:
“Nó không gặp Tô Nhiễm nữa. Cũng đã chuyển khỏi biệt thự. Ngày nào cũng uống rượu, làm việc đến khuya. Bác sợ nó cứ tiếp tục như vậy sẽ hỏng mất.”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Trước đây, bà luôn cảm thấy con trai bà là trời.
Tôi chăm sóc anh ta là bổn phận.
Anh ta có lỗi là tôi chưa đủ tốt.
Bây giờ khi con trai bà đau khổ, bà lại đến tìm tôi.
Như thể tôi vẫn nên chịu trách nhiệm dỗ dành anh ta.
Tôi đặt thìa xuống.
“Bà Chu, tôi không phải thuốc của anh ta.”
Sắc mặt bà cứng lại.
Tôi nói tiếp:
“Lúc tôi sống không tốt, bà bảo tôi rộng lượng.”
“Bây giờ anh ta sống không tốt, bà lại muốn tôi quay về cứu anh ta.”
“Tại sao?”
Bà Chu nghẹn lời.
Rất lâu sau, bà cúi đầu.
“Trước đây là bác không tốt với con.”
Lời xin lỗi này đến quá muộn.
Muộn đến mức tôi không còn cần nữa.
Tôi đứng dậy.
“Bà giữ gìn sức khỏe.”
“Bích Hàm.”
Bà gọi tôi lại.
Giọng bà run run.
“Con thật sự không thể cho nó thêm một cơ hội sao?”
Tôi quay đầu nhìn bà.
“Không thể.”
Tôi rời khỏi quán cà phê.
Ngoài trời có gió nhẹ.
Tôi đưa tay đặt lên bụng.
Bụng đã hơi nhô lên một chút.
Đứa bé rất ngoan.
Không hành tôi quá nhiều, chỉ thỉnh thoảng khiến tôi buồn ngủ và kén ăn.
Trăn Trăn nói nó thương mẹ.
Tôi cũng cảm thấy vậy.
Từ ngày có con, tôi càng trân trọng bản thân hơn.
Ăn uống đúng giờ.
Không thức khuya.
Không để cảm xúc của người khác kéo mình xuống vực.
Tôi từng do dự có nên nói với Chu Tự Ngôn về sự tồn tại của đứa bé hay không.
Nhưng sau nhiều lần suy nghĩ, tôi quyết định tạm thời không nói.
Không phải vì muốn giấu cả đời.
Mà là hiện tại, anh ta không có tư cách bước vào cuộc sống yên ổn của tôi và con.
Nếu một ngày nào đó cần đối mặt, tôi sẽ dùng pháp luật và lý trí để giải quyết.
Không dùng tình cảm nữa.
Một buổi chiều cuối thu, tôi nhận được điện thoại từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng Tô Nhiễm.
Cô ta không còn mềm mại như trước.
Giọng khàn, mệt mỏi, đầy oán hận.
“Lâm Bích Hàm, chị hài lòng chưa?”
Tôi đang ngồi trong phòng làm việc xem báo cáo.
“Hài lòng chuyện gì?”
“Tôi mất hết rồi.”
Cô ta cười khàn.
“Xe mất, nhà mất, tiền cũng mất. Mẹ tôi ngày nào cũng mắng tôi, em trai tôi trốn nợ không thấy đâu. Anh Ngôn cũng không cần tôi nữa.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Đó là chuyện của cô.”
“Đều tại chị!”
Cô ta đột nhiên hét lên.
“Nếu chị không ép tôi trả tiền, nếu chị không công khai mọi chuyện, tôi đã không đến mức này!”
Tôi dựa lưng vào ghế.
“Tô Nhiễm, cô vẫn chưa hiểu à?”
“Từ đầu đến cuối, không ai ép cô nhận tiền của chồng người khác.”
“Không ai ép cô chen vào hôn nhân của người khác.”
“Không ai ép cô livestream bôi nhọ tôi.”
“Đường là cô tự đi.”
“Tại sao đến cuối lại trách tôi không trải thảm cho cô?”
Đầu dây bên kia im lặng thật lâu.
Sau đó cô ta bật khóc.
Nhưng tiếng khóc lần này không còn khiến người ta thương hại.
Chaporia
Bình Luận (0)