Chỉ còn đáng buồn.
“Tôi chỉ muốn sống tốt hơn thôi…”
“Muốn sống tốt hơn không sai.”
Tôi nói.
“Sai là cô đặt cuộc đời mình lên sự hy sinh và đau khổ của người khác.”
Tôi cúp máy.
Sau đó chặn số.
Từ đó về sau, tôi không còn nghe tin gì về Tô Nhiễm nữa.
Có người nói cô ta rời khỏi thành phố.
Có người nói cô ta về quê.
Có người nói cô ta vẫn cố tìm Chu Tự Ngôn nhưng bị từ chối ngoài cửa.
Tôi không quan tâm.
Cuộc đời của cô ta vốn không đáng để tôi lãng phí thêm thời gian.
Chương 11
Ngày tuyết đầu mùa rơi, Chu Tự Ngôn đến tìm tôi lần cuối.
Thành phố này rất ít khi có tuyết.
Những bông tuyết nhỏ rơi xuống rồi tan ngay trên mặt đất.
Tôi vừa từ bệnh viện khám thai đi ra.
Trăn Trăn đi cạnh, vừa nhìn kết quả vừa cười.
“Bé phát triển rất tốt. Mẹ cũng tốt hơn nhiều rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Vậy là được.”
Vừa ra đến cổng bệnh viện, tôi nhìn thấy Chu Tự Ngôn.
Anh ta đứng dưới tán cây, mặc áo khoác đen, trên vai phủ một lớp tuyết mỏng.
Không biết đã đứng đó bao lâu.
Trăn Trăn lập tức cảnh giác chắn trước mặt tôi.
“Anh ta biết rồi?”
Tôi nhìn ánh mắt Chu Tự Ngôn.
Có lẽ là biết rồi.
Anh ta chậm rãi đi tới, ánh mắt dừng trên bụng tôi.
Môi anh ta run lên.
“Bích Hàm…”
Tôi không né tránh.
“Anh biết từ đâu?”
Anh ta khàn giọng đáp:
“Hôm nay anh đến bệnh viện thăm mẹ. Nhìn thấy em ở khoa sản.”
Trăn Trăn lạnh mặt.
“Chu Tự Ngôn, anh đừng làm loạn ở đây.”
Anh ta như không nghe thấy, chỉ nhìn tôi.
“Đứa bé… là của anh sao?”
Tôi bình tĩnh nói:
“Về mặt sinh học, đúng.”
Mắt anh ta lập tức đỏ lên.
Anh ta tiến lên một bước.
“Vì sao em không nói với anh?”
Trăn Trăn định mắng, nhưng tôi ngăn lại.
Tôi nhìn Chu Tự Ngôn.
“Vì lúc tôi biết mình mang thai, anh đang ở bên Tô Nhiễm.”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Tôi nói tiếp:
“Tôi gọi điện cho anh. Anh nói mình ở công ty.”
“Nhưng bên cạnh anh có giọng cô ta nói bụng đau.”
“Chu Tự Ngôn, anh nhớ không?”
Anh ta đứng chết lặng tại chỗ.
Tất nhiên anh ta không nhớ.
Vì với anh ta khi đó, lời nói dối chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng với tôi, đó là khoảnh khắc quyết định cuối cùng.
Anh ta chậm rãi cúi đầu, hai tay siết chặt đến phát run.
“Anh xin lỗi…”
Tôi đã nghe ba chữ này quá nhiều lần.
Nhiều đến mức không còn cảm giác gì.
Anh ta ngẩng đầu, gần như cầu xin nhìn tôi.
“Bích Hàm, cho anh gặp con được không? Anh có thể không làm phiền em. Anh chỉ muốn… anh chỉ muốn được bù đắp.”
Tôi nhìn tuyết tan trên vai anh ta.
“Chu Tự Ngôn, con tôi không cần sự bù đắp muộn màng.”
“Nhưng anh là cha của nó.”
“Cha không chỉ là quan hệ máu mủ.”
Tôi nói rất chậm.
“Cha là trách nhiệm, là tôn trọng, là trung thành với gia đình, là khi đứa trẻ chưa ra đời cũng biết bảo vệ mẹ của nó.”
“Anh có thứ nào?”
Chu Tự Ngôn không nói được.
Tôi nhìn anh ta.
“Sau khi con sinh ra, nếu anh muốn thực hiện nghĩa vụ theo pháp luật, tôi sẽ thông qua luật sư trao đổi với anh.”
“Nhưng đừng dùng con để dây dưa với tôi.”
Anh ta đau đớn nhắm mắt.
“Bích Hàm, em thật sự tàn nhẫn.”
Tôi khẽ cười.
“Có lẽ vậy.”
“Nhưng tôi thà làm một người mẹ tàn nhẫn với anh, còn hơn làm một người mẹ yếu đuối trước mặt con.”
Nói xong, tôi cùng Trăn Trăn rời đi.
Chu Tự Ngôn đứng sau lưng tôi, không đuổi theo.
Về sau, anh ta có gửi qua luật sư một khoản tiền cấp dưỡng rất lớn.
Tôi không từ chối.
Đó là nghĩa vụ của anh ta.
Nhưng ngoài chuyện đó, tôi không nhận bất cứ thứ gì.
Không quà.
Không thư tay.
Không hoa.
Không lời nhắn.
Tất cả đều bị trả lại.
Mấy tháng sau, tôi sinh con gái.
Con bé rất giống tôi khi còn nhỏ.
Da trắng, mắt đen, nắm tay bé xíu nhưng rất có lực.
Khi y tá đặt con vào lòng tôi, tôi bật khóc.
Không phải vì đau.
Mà vì lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm nhận được một thứ tình yêu sạch sẽ đến thế.
Không tính toán.
Không phản bội.
Không lừa dối.
Chỉ là một sinh mệnh nhỏ bé dựa vào tôi, tin tưởng tôi.
Tôi đặt tên con là Lâm An.
An trong bình an.
Tôi hy vọng con bé cả đời bình an, tự do, không cần vì tình yêu của bất cứ ai mà đánh mất chính mình.
Chu Tự Ngôn biết tin con chào đời qua luật sư.
Anh ta đến bệnh viện.
Nhưng tôi không gặp.
Chaporia
Bình Luận (0)