“Em sẽ dạy nó vẽ tranh, dạy nó yêu mẹ, nhưng không được giống anh, suốt ngày lạnh mặt dọa người.”
Lúc đó anh chỉ thấy cô ồn ào.
Bây giờ nghĩ lại.
Hóa ra đó từng là dáng vẻ hạnh phúc nhất của cô.
Là chính tay anh đã nghiền nát nó.
“Lâm Vãn.”
Anh gọi tên cô.
Trong giọng nói có thứ cảm xúc mà ngay cả chính anh cũng không khống chế được.
“Ba năm qua, cô sống thế nào?”
Tay Lâm Vãn khựng lại.
Sau đó cô bật cười.
Rất nhẹ.
Nhưng lạnh.
“Phó tổng muốn nghe thật sao?”
Anh im lặng.
Lâm Vãn quay người.
Ánh mắt bình tĩnh đến tàn nhẫn.
“Năm đầu tiên, tôi bị nhốt chung phòng với những người từng giết người, lừa đảo, buôn bán ma túy.”
“Vì tôi là tiểu thư Lâm gia sa cơ, vì tôi từng là vị hôn thê của anh, rất nhiều người muốn giẫm lên tôi để mua vui.”
“Bữa cơm đầu tiên trong tù, tôi bị úp cả khay cơm lên đầu.”
“Đêm đầu tiên, chăn của tôi bị ném vào nhà vệ sinh.”
“Mùa đông, tôi sốt ba mươi chín độ, xin thuốc nhưng không ai để ý.”
“Tôi từng quỳ dưới đất lau sàn cả đêm chỉ vì không chịu nhận tội trước mặt họ.”
“Phó Trầm Chu, anh hỏi tôi sống thế nào?”
Cô nhìn anh.
Từng chữ từng chữ nói ra.
“Nhờ phúc của anh.”
“Tôi sống không bằng chết.”
Mặt Phó Trầm Chu trắng bệch.
Anh lùi lại nửa bước.
Như bị những lời ấy đánh đến không đứng vững.
“Không thể nào…”
Anh lẩm bẩm.
“Tôi đã dặn người chăm sóc cô.”
Lâm Vãn nhìn anh như nhìn một trò cười.
“Chăm sóc?”
“À, đúng rồi.”
“Năm thứ hai, có người đặc biệt tới ‘chăm sóc’ tôi.”
“Họ nói, chỉ cần tôi viết giấy nhận tội, thừa nhận mình ghen ghét Tô Tình nên thuê người bắt cóc cô ta, cuộc sống của tôi sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
“Nhưng tôi không viết.”
“Cho nên họ bóp cổ tôi trong kho chứa đồ, dùng nước lạnh dội lên người tôi giữa mùa đông.”
“Lúc tôi ngất đi, tôi còn nghe họ nói…”
Cô dừng lại.
Ánh mắt chợt lạnh đến tận xương.
“Họ nói, đây là ý của cô Tô.”
Phó Trầm Chu đột ngột ngẩng đầu.
“Không thể.”
Ba chữ ấy bật ra theo bản năng.
Lâm Vãn cười.
“Anh xem.”
“Đến tận bây giờ, phản ứng đầu tiên của anh vẫn là không tin tôi.
”
“Vậy anh tới đây làm gì?”
“Để diễn cảnh hối hận cho ai xem?”
Phó Trầm Chu như bị bóp nghẹt cổ họng.
Một chữ cũng không nói ra được.
Đúng vậy.
Anh không tin.
Không phải vì có chứng cứ chứng minh Tô Tình vô tội.
Mà vì trong lòng anh, Tô Tình mãi là cô gái yếu đuối từng cứu anh năm mười tám tuổi.
Cô ta dịu dàng.
Mỏng manh.
Không tranh giành.
Không tính toán.
Cho nên anh không thể tin cô ta sẽ làm ra những chuyện đó.
Nhưng trước mặt anh bây giờ là Lâm Vãn.
Một Lâm Vãn đã bị hủy hoại đến mức không còn giống ngày xưa.
Anh bỗng phát hiện.
Nếu những gì cô nói là thật.
Vậy ba năm qua.
Anh rốt cuộc đã làm gì?
5. Tối đó, Phó Trầm Chu gọi điện về Bắc Thành.
Giọng anh lạnh đến mức trợ lý ở đầu dây bên kia cũng run lên.
“Điều tra lại vụ án của Lâm Vãn ba năm trước.”
“Bao gồm toàn bộ chứng cứ, nhân chứng, người xử lý hồ sơ.”
“Cả những người từng tiếp xúc với cô ấy trong tù.”
“Không bỏ sót bất kỳ ai.”
Trợ lý sửng sốt.
“Phó tổng, chuyện này…”
“Làm ngay.”
Điện thoại bị cúp máy.
Phó Trầm Chu đứng bên cửa sổ.
Nhìn căn nhà nhỏ đối diện đã tắt đèn.
Trong màn đêm, cây lựu trong sân chỉ còn lại cái bóng lặng im.
Anh từng nghĩ Lâm Vãn độc ác.
Từng nghĩ cô vì ghen tuông mà hãm hại Tô Tình.
Từng nghĩ một người như cô nên chịu trừng phạt.
Nhưng khi thật sự nhìn thấy cô sau ba năm.
Anh lại không thể tự lừa mình nữa.
Lâm Vãn từng kiêu ngạo như vậy.
Một cô gái được cả Lâm gia nâng niu trong lòng bàn tay.
Cô thích váy trắng.
Thích hoa hồng đỏ.
Thích đứng trước mặt anh nói những lời thẳng thắn đến mức khiến anh không biết đáp lại thế nào.
Cô yêu anh không hề che giấu.
Cũng vì vậy mà anh cảm thấy phiền.
Anh cho rằng tình yêu của cô quá rực rỡ.
Rực rỡ đến mức làm anh ngột ngạt.
Còn Tô Tình thì khác.
Tô Tình luôn biết lùi lại.
Luôn dịu dàng nói không sao.
Luôn dùng ánh mắt mong manh nhìn anh như thể anh là cả thế giới.
Anh tưởng đó là yêu.
Nhưng bây giờ nhớ lại.
Hóa ra có rất nhiều chi tiết đã bị anh cố tình bỏ qua.
Vụ bắt cóc năm đó.
Chaporia
Bình Luận (0)