Tại sao camera nhà Lâm Vãn lại vừa khéo bị hỏng?
Tại sao tiền chuyển cho bọn bắt cóc lại đi qua tài khoản cũ của người giúp việc nhà họ Lâm?
Tại sao Tô Tình bị nhốt ba ngày nhưng trên người chỉ có vài vết thương ngoài da?
Tại sao cô ta vừa tỉnh lại đã lập tức chỉ đích danh Lâm Vãn?
Tại sao Lâm Vãn gào đến khàn giọng nói mình bị oan.
Nhưng anh lại chưa từng thật sự điều tra đến cùng?
Một cơn đau âm ỉ lan ra trong lồng ngực.
Phó Trầm Chu nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên cảnh Lâm Vãn bị đưa đi năm đó.
Cô mặc váy cưới.
Đúng vậy.
Ngày cô bị bắt.
Chính là ngày họ thử váy cưới.
Cô đứng trước gương.
Vừa quay đầu nhìn anh vừa cười.
“Phó Trầm Chu, em mặc bộ này có đẹp không?”
Anh còn chưa kịp trả lời.
Cảnh sát đã bước vào.
Cô hoảng loạn nhìn anh.
“Không phải em.”
“Phó Trầm Chu, anh tin em.”
“Em không hại cô ấy.”
Khi ấy anh nói gì?
Anh nói:
“Lâm Vãn, tôi quá thất vọng về cô.”
Chỉ một câu.
Đã đẩy cô vào vực sâu.
Phó Trầm Chu mở mắt.
Đáy mắt đỏ ngầu.
Anh đột nhiên giơ tay đấm mạnh vào tường.
Máu từ khớp ngón tay chảy xuống.
Nhưng anh như không cảm thấy đau.
Bởi chút đau này.
So với ba năm của cô.
Không đáng là gì.
6. Mấy ngày sau, người của Bắc Thành tới Thanh Thủy.
Người đầu tiên tới không phải trợ lý của Phó Trầm Chu.
Mà là Tô Tình.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh.
Trang điểm nhạt.
Trông vẫn mong manh như năm nào.
Cô ta đứng trước cửa nhà Lâm Vãn.
Nhìn cái sân cũ kỹ, mái ngói loang lổ, khóe môi khẽ cong lên.
“Chị Vãn.”
“Lâu rồi không gặp.”
Lâm Vãn đang ngồi trong sân khâu áo.
Nghe thấy giọng nói này, đầu ngón tay cô hơi khựng lại.
Mũi kim đâm vào da.
Một giọt máu nhỏ rơi xuống miếng vải trắng.
Cô bình tĩnh lau đi.
Sau đó ngẩng đầu.
“Tô Tình.”
So với sự chật vật của cô.
Tô Tình vẫn đẹp đẽ.
Vẫn sạch sẽ.
Vẫn là bạch nguyệt quang được Phó Trầm Chu bảo vệ trong lòng.
Cô ta bước vào sân, ánh mắt lướt qua bụng Lâm Vãn.
Nụ cười hơi cứng lại.
“Không ngờ chị thật sự mang thai.”
Lâm Vãn đặt kim chỉ xuống.
“Cô tới đây làm gì?”
Tô Tình dịu dàng cười.
“Em chỉ tới thăm chị.”
“Dù sao chị vừa ra tù không lâu, lại đang mang thai một mình.”
“Em lo cho chị.”
Lâm Vãn nhìn cô ta.
“Ở đây không có Phó Trầm Chu.”
“Cô không cần diễn.”
Nụ cười trên mặt Tô Tình chậm rãi nhạt đi.
Một lúc sau, cô ta khẽ bật cười.
“Chị vẫn thông minh như vậy.”
“Đáng tiếc.”
“Thông minh thì sao?”
“Ba năm trước chẳng phải vẫn thua trong tay em à?”
Không khí trong sân bỗng lạnh xuống.
Gió thổi qua cây lựu.
Lá non run rẩy.
Lâm Vãn nhìn cô ta, giọng rất bình tĩnh.
“Quả nhiên là cô.”
Tô Tình nghiêng đầu.
“Phải thì sao?”
“Chị có chứng cứ không?”
“Ba năm trước chị không có.”
“Ba năm sau chị vẫn không có.”
Cô ta bước tới gần Lâm Vãn.
Giọng nói thấp xuống, độc ác đến mức khác hẳn vẻ mềm yếu thường ngày.
“Lâm Vãn, chị biết vì sao tôi ghét chị không?”
“Vì chị sinh ra đã có tất cả.”
“Gia thế.”
“Tiền bạc.”
“Sự yêu thương của cha mẹ.”
“Còn có vị trí vị hôn thê của Phó Trầm Chu.”
“Chị chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng đó, tất cả mọi người đều nhìn chị.”
“Còn tôi thì sao?”
“Tôi phải giả vờ yếu đuối, giả vờ đáng thương, giả vờ không tranh không đoạt.”
“Tôi khó khăn lắm mới khiến Trầm Chu thương tôi.”
“Vậy mà chị lại muốn kết hôn với anh ấy.”
Tô Tình cười lạnh.
“Cho nên chị phải biến mất.”
“Một người từng ngồi tù.”
“Một người bị cả Bắc Thành khinh thường.”
“Dựa vào đâu còn tranh với tôi?”
Lâm Vãn đặt tay lên bụng.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Tôi chưa từng muốn tranh với cô.”
“Là các người không chịu buông tha tôi.”
Tô Tình nhìn bụng cô.
Trong mắt hiện lên vẻ ghen ghét dữ dội.
“Đứa bé này là của Trầm Chu đúng không?”
Lâm Vãn không đáp.
Tô Tình lập tức hiểu ra.
Sắc mặt cô ta vặn vẹo trong nháy mắt.
“Lâm Vãn, chị đúng là mạng lớn.”
“Ở trong tù ba năm còn không chết.”
“Ra ngoài lại còn mang thai con của anh ấy.”
“Nhưng chị nghĩ mình giữ được sao?”
Cô ta cúi xuống, ghé sát tai Lâm Vãn, giọng nói như rắn độc.
“Nếu năm đó tôi có thể khiến chị vào tù.”
“Thì bây giờ tôi cũng có thể khiến đứa bé này biến mất.”
Chaporia
Bình Luận (0)