Ngay giây tiếp theo.
“Chát!”
Một cái tát vang dội rơi xuống mặt Tô Tình.
Mặt cô ta lệch hẳn sang một bên.
Cả người ngây ra.
Lâm Vãn đứng trước mặt cô ta.
Sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt sắc bén như dao.
“Tô Tình.”
“Cô động vào tôi thế nào cũng được.”
“Nhưng nếu cô dám động vào con tôi.”
“Tôi sẽ kéo cô xuống địa ngục cùng tôi.”
Tô Tình chậm rãi quay mặt lại.
Khóe môi rỉ máu.
Không những không giận.
Ngược lại còn bật cười.
“Chị dám đánh tôi?”
“Hay lắm.”
“Vậy để Trầm Chu tận mắt nhìn xem.”
“Chị vừa ra tù đã không sửa đổi, còn ra tay đánh người.”
Vừa nói xong, cô ta đột nhiên lùi về sau.
Tự mình vấp vào bậc đá.
Ngã mạnh xuống đất.
Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
“Lâm Vãn!”
Phó Trầm Chu xuất hiện ở cửa.
Tô Tình ngã dưới đất, nước mắt lập tức trào ra.
“Trầm Chu…”
“Anh đừng trách chị Vãn.”
“Chị ấy chỉ là quá kích động thôi.”
Cảnh tượng quen thuộc biết bao.
Ba năm trước cũng vậy.
Tô Tình khóc.
Lâm Vãn đứng đó.
Tất cả mọi người đều mặc định cô là kẻ gây tội.
Lâm Vãn nhìn Phó Trầm Chu.
Không giải thích.
Cũng không biện minh.
Cô đã quá mệt rồi.
Nếu lần này anh vẫn không tin.
Vậy cứ để mọi thứ kết thúc tại đây.
Phó Trầm Chu bước vào sân.
Anh nhìn Tô Tình đang ngã dưới đất.
Lại nhìn Lâm Vãn sắc mặt trắng bệch.
Tô Tình đưa tay về phía anh.
“Trầm Chu, em đau…”
Nhưng Phó Trầm Chu không đỡ cô ta.
Anh đi thẳng tới trước mặt Lâm Vãn.
Giọng căng thẳng.
“Cô có sao không?”
Tô Tình cứng đờ.
Lâm Vãn cũng ngẩn ra.
Phó Trầm Chu nhìn bàn tay đang run nhẹ của cô.
Trên đầu ngón tay còn có vết kim đâm chưa khô máu.
Anh muốn chạm vào.
Nhưng lại không dám.
“Có bị dọa không?”
“Bụng có đau không?”
Tô Tình không tin nổi nhìn anh.
“Trầm Chu?”
“Người ngã là em!”
Phó Trầm Chu cuối cùng cũng quay đầu nhìn cô ta.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến Tô Tình run lên.
“Tô Tình.”
“Cô nghĩ camera trong sân là vật trang trí sao?”
Nụ cười trên mặt Tô Tình hoàn toàn biến mất.
Lâm Vãn cũng sửng sốt.
Camera?
Phó Trầm Chu nhìn về phía mái hiên.
Ở đó không biết từ lúc nào đã lắp một camera nhỏ.
Là mấy hôm trước anh nhờ người lắp.
Lý do rất đơn giản.
Anh sợ Tô Tình tới.
Cũng sợ chính mình lại phạm sai lầm như ba năm trước.
Cho nên lần này, anh không nghe lời ai.
Anh chỉ tin chứng cứ.
Tô Tình bò dậy từ dưới đất.
Sắc mặt trắng bệch.
“Anh theo dõi em?”
Phó Trầm Chu lạnh lùng nói:
“Tôi đang bảo vệ cô ấy.”
Ba chữ “cô ấy” như cái tát thứ hai giáng lên mặt Tô Tình.
Cô ta bỗng bật cười.
“Bảo vệ cô ấy?”
“Phó Trầm Chu, bây giờ anh nói bảo vệ cô ta?”
“Ba năm trước người tống cô ta vào tù là ai?”
“Người không tin cô ta là ai?”
“Người để cô ta bị hủy cả đời là ai?”
“Bây giờ anh giả vờ thâm tình cho ai xem?”
Từng câu từng chữ đều đâm vào điểm đau nhất của Phó Trầm Chu.
Nhưng anh không phản bác.
Bởi vì đó là sự thật.
Lâm Vãn cụp mắt.
Trong lòng không có khoái cảm.
Chỉ thấy mệt.
Cô không muốn nhìn hai người này dây dưa trước mặt mình.
“Ra ngoài.”
Giọng cô rất nhẹ.
“Cả hai người đều ra ngoài.”
Phó Trầm Chu nhìn cô.
“Lâm Vãn…”
“Tôi nói ra ngoài.”
Cô ngẩng đầu.
Ánh mắt đỏ lên.
“Đừng làm bẩn sân nhà tôi.”
Câu ấy khiến Phó Trầm Chu im bặt.
Anh đứng yên một lúc.
Cuối cùng cúi đầu.
“Được.”
“Tôi ở ngay đối diện.”
“Có chuyện gì gọi tôi.”
Lâm Vãn cười lạnh.
“Tôi có chết cũng sẽ không gọi anh.”
Phó Trầm Chu siết chặt tay.
Nhưng không nói gì nữa.
Anh kéo Tô Tình ra khỏi sân.
Lần này, không phải bảo vệ.
Mà là áp giải.
7. Đêm hôm đó.
Đoạn ghi hình trong sân được gửi tới tay Phó Trầm Chu.
Anh ngồi một mình xem hết từ đầu đến cuối.
Xem Tô Tình tháo bỏ lớp mặt nạ dịu dàng.
Xem cô ta thừa nhận mọi chuyện.
Xem cô ta đe dọa đứa bé.
Xem Lâm Vãn run rẩy nhưng vẫn đứng thẳng trước mặt cô ta.
Đến cuối cùng.
Màn hình dừng ở khoảnh khắc Lâm Vãn tát Tô Tình.
Cái tát ấy rất mạnh.
Nhưng Phó Trầm Chu chỉ thấy đau lòng.
Ba năm.
Nếu không bị ép đến đường cùng.
Một người như Lâm Vãn sẽ không dùng cách này để bảo vệ mình.
Chaporia
Bình Luận (0)