“Đến bây giờ cô vẫn cảm thấy mình không sai sao?”

Tô Tình bật cười điên dại.

“Tôi sai ở đâu?”

“Tôi chỉ muốn có được người tôi yêu!”

“Cô sinh ra đã có tất cả, mất đi một chút thì sao?”

“Cô chỉ ngồi tù ba năm thôi mà!”

Chỉ ngồi tù ba năm thôi mà.

Câu nói ấy khiến cả phòng xử án xôn xao.

Lâm Vãn nhìn cô ta.

Bỗng thấy cô ta thật đáng thương.

Không phải đáng thương vì sắp phải vào tù.

Mà là đáng thương vì đến cuối cùng, cô ta vẫn không hiểu.

Lòng tham không phải tình yêu.

Ích kỷ không phải đáng thương.

Và đau khổ của người khác chưa bao giờ là cái giá mà cô ta có quyền tùy tiện định đoạt.

Phiên tòa kết thúc.

Tô Tình bị kết án.

Những kẻ liên quan cũng lần lượt nhận trừng phạt.

Khi thẩm phán đọc bản án, Tô Tình gần như ngã quỵ.

Cô ta khóc lóc gọi tên Phó Trầm Chu.

“Trầm Chu!”

“Anh cứu em!”

“Em yêu anh mà!”

“Em làm tất cả cũng vì anh!”

Phó Trầm Chu đứng ở đó.

Sắc mặt tái nhợt.

Nhưng không bước lên.

Tô Tình bị đưa đi.

Tiếng khóc dần xa.

Lâm Vãn đứng dậy.

Cô định rời khỏi tòa án.

Phó Trầm Chu cuối cùng cũng chặn trước mặt cô.

“Lâm Vãn.”

“Anh xin lỗi.”

Cô dừng lại.

Không phải vì hai chữ xin lỗi.

Mà vì cô đã đợi câu này quá lâu.

Lâu đến mức khi thật sự nghe thấy, trong lòng cô lại chẳng còn dao động gì nữa.

Phó Trầm Chu nhìn cô.

Mắt đỏ ngầu.

“Anh biết xin lỗi không có ích.”

“Anh cũng biết anh không xứng cầu xin em tha thứ.”

“Nhưng những gì anh nợ em, anh sẽ dùng cả đời để trả.”

Lâm Vãn im lặng một lúc.

Sau đó hỏi:

“Phó Trầm Chu.”

“Anh trả nổi sao?”

Anh nghẹn lại.

Lâm Vãn nhìn thẳng vào anh.

“Cha tôi vì chuyện của tôi mà đột quỵ qua đời.”

“Mẹ tôi chịu không nổi đả kích, bệnh nặng rồi đi theo ông.”

“Lâm gia phá sản.”

“Tôi ở trong tù ba năm.”

“Tôi mất gia đình, mất danh dự, mất sức khỏe, mất tất cả tương lai vốn có.”

“Anh nói anh trả.”

“Vậy anh trả thế nào?”

Mỗi một câu đều khiến sắc mặt anh trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng, anh không nói nổi chữ nào.

Lâm Vãn khẽ cười.

“Anh xem.”

“Ngay cả anh cũng biết mình trả không nổi.

Cô vòng qua anh.

Nhưng Phó Trầm Chu lại thấp giọng hỏi:

“Đứa bé…”

Bước chân Lâm Vãn dừng lại.

Không khí như đông cứng.

Anh nhìn bóng lưng cô.

Giọng run rẩy.

“Đứa bé có phải…”

“Không phải.”

Cô ngắt lời anh.

Dứt khoát.

Tàn nhẫn.

“Phó Trầm Chu, con tôi không có cha.”

“Cũng không cần cha.”

“Anh càng không xứng.”

Nói xong, cô không quay đầu nữa.

Phó Trầm Chu đứng tại chỗ.

Nhìn cô đi xa.

Lần này anh không đuổi theo.

Bởi vì anh biết.

Có những người một khi đã bị tổn thương đến chết lòng.

Dù anh có quỳ xuống.

Cũng không thể gọi họ quay đầu.

9. Sau phiên tòa, Lâm Vãn trở về Thanh Thủy.

Cô không lấy lại nhà họ Lâm.

Cũng không nhận bất kỳ bồi thường nào từ Phó Trầm Chu.

Chỉ nhận phần tài sản hợp pháp thuộc về cha mẹ sau khi vụ án được lật lại.

Cô dùng một phần tiền mua lại căn nhà nhỏ có cây lựu.

Sửa mái ngói.

Sơn lại tường.

Mở một tiệm thêu nhỏ ở đầu phố.

Tên tiệm là Vãn An.

Buổi khai trương không lớn.

Chỉ có dì Trương, bà chủ xưởng thêu cũ và vài người hàng xóm tới chúc mừng.

Cây lựu trong sân năm đó tưởng đã chết.

Không ngờ tới mùa hè lại nở hoa đỏ rực.

Lâm Vãn đứng dưới tán cây.

Bụng đã lớn hơn nhiều.

Dì Trương cười đến không khép miệng.

“Đứa bé này có phúc.”

“Sau này nhất định sẽ bình an.”

Lâm Vãn cúi đầu nhìn bụng.

Ánh mắt mềm lại.

“Vâng.”

“Nhất định sẽ bình an.”

Phó Trầm Chu vẫn ở Thanh Thủy.

Nhưng anh không còn xuất hiện trước mặt cô quá nhiều.

Anh chỉ âm thầm làm rất nhiều việc.

Đầu phố hỏng đèn, hôm sau đã có người tới sửa.

Trạm y tế thiếu thiết bị, một tuần sau có xe chở máy móc mới tới.

Xưởng thêu nhỏ muốn mở rộng nhưng thiếu vốn, anh dùng danh nghĩa quỹ hỗ trợ phụ nữ thị trấn đầu tư.

Lâm Vãn biết là anh.

Nhưng cô không hỏi.

Cũng không cảm ơn.

Có lần dì Trương không nhịn được nói:

“Vãn Vãn, cậu Phó kia hình như thật sự biết sai rồi.”

Lâm Vãn đang thêu một đóa hoa lựu.

Nghe vậy chỉ nhẹ giọng đáp:

“Biết sai là chuyện của anh ấy.”

“Không tha thứ là chuyện của cháu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...