Dì Trương im lặng.
Một lúc sau mới thở dài.
“Cũng đúng.”
“Có những vết thương, không phải người gây ra nói đau là nó sẽ lành.”
Mùa thu năm ấy.
Lâm Vãn sinh con.
Là một bé gái.
Lúc đứa bé cất tiếng khóc đầu tiên, Lâm Vãn nằm trên giường bệnh, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Không phải đau.
Mà là cảm giác trái tim trống rỗng suốt bao năm cuối cùng được lấp đầy một góc.
Dì Trương bế đứa bé tới bên cô.
“Nhìn này.”
“Giống cháu quá.”
Lâm Vãn nhìn khuôn mặt nhỏ xíu đỏ hồng.
Ngón tay run run chạm lên má con.
“Chào con.”
“Mẹ là Lâm Vãn.”
“Từ nay về sau, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Ngoài hành lang.
Phó Trầm Chu đứng suốt một đêm.
Khi nghe tiếng khóc của đứa bé, mắt anh đỏ lên.
Anh bước tới cửa phòng bệnh.
Nhưng không dám vào.
Chỉ đứng từ xa nhìn một cái.
Đứa bé rất nhỏ.
Nằm trong lòng Lâm Vãn.
Mà ánh mắt Lâm Vãn nhìn con dịu dàng đến mức anh chưa từng thấy.
Khoảnh khắc ấy.
Phó Trầm Chu đột nhiên hiểu ra.
Thế giới của cô đã có ánh sáng mới.
Nhưng ánh sáng ấy.
Không còn liên quan đến anh.
Y tá đi ngang qua hỏi:
“Anh là người nhà sản phụ à?”
Phó Trầm Chu im lặng rất lâu.
Sau đó khàn giọng đáp:
“Không phải.”
“Chỉ là người có lỗi với cô ấy.”
Y tá nhìn anh một cái.
Không nói gì nữa.
10. Năm năm sau.
Tiệm thêu Vãn An đã trở thành cửa tiệm nổi tiếng nhất Thanh Thủy.
Rất nhiều khách từ nơi khác tìm tới đặt áo cưới thủ công.
Lâm Vãn không còn gầy yếu như trước.
Cô vẫn thanh mảnh.
Nhưng ánh mắt đã có sức sống.
Tóc dài buộc gọn.
Mỗi khi ngồi dưới ánh nắng thêu hoa, cả người cô đều mang vẻ bình yên mà trước đây không ai dám tưởng tượng.
Con gái cô tên là Lâm An.
An trong bình an.
Cô bé năm tuổi, thông minh, hoạt bát, rất thích chạy quanh cây lựu trong sân.
Mỗi lần hoa lựu rụng xuống.
Con bé lại nhặt đầy một vạt áo, chạy tới khoe với mẹ.
“Mẹ ơi, hoa đỏ quá.”
Lâm Vãn mỉm cười xoa đầu con.
“Ừ.”
“Đẹp lắm.”
Hôm đó là sinh nhật năm tuổi của Lâm An.
Lâm Vãn đóng cửa tiệm sớm.
Tự tay làm một chiếc bánh nhỏ.
Dì Trương sang phụ bày bàn.
Trong sân treo đèn vàng ấm.
Gió đêm dịu nhẹ.
Mọi thứ đều yên bình.
Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Lâm An chạy ra mở cửa.
Đứng ngoài là một người đàn ông cao lớn.
Mặc áo khoác đen.
Tay cầm một hộp quà nhỏ.
Cô bé nghiêng đầu nhìn anh.
“Chú tìm ai ạ?”
Phó Trầm Chu nhìn khuôn mặt nhỏ bé trước mặt.
Trái tim đau đến mức gần như không thở nổi.
Cô bé có đôi mắt giống Lâm Vãn.
Nhưng đường nét nơi sống mũi và hàng mày lại giống anh đến đáng sợ.
Anh biết.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy con.
Anh đã biết.
Nhưng Lâm Vãn không thừa nhận.
Anh cũng không dám vạch trần.
Bởi vì anh không có tư cách.
Anh cúi xuống.
Giọng dịu đến mức xa lạ với chính mình.
“Chú tới chúc mừng sinh nhật con.”
Lâm An chớp mắt.
“Chú biết hôm nay là sinh nhật con sao?”
“Ừ.”
“Chúc An An sinh nhật vui vẻ.”
Cô bé quay đầu gọi:
“Mẹ ơi, có chú đẹp trai tới tặng quà cho con.”
Lâm Vãn từ trong bếp bước ra.
Khi nhìn thấy Phó Trầm Chu, nụ cười trên mặt cô nhạt đi.
Không lạnh lùng như trước.
Nhưng cũng không ấm áp.
Chỉ là bình thản.
“Phó tổng.”
Phó Trầm Chu đứng thẳng người.
“Anh chỉ tới đưa quà.”
“Đưa xong sẽ đi.”
Lâm Vãn nhìn hộp quà trong tay anh.
Không nhận.
“Con bé không thiếu quà.”
Phó Trầm Chu gật đầu.
“Anh biết.”
“Vậy thì đem về đi.”
Lâm An cảm nhận được không khí kỳ lạ giữa hai người.
Cô bé ngoan ngoãn lùi về bên mẹ, nắm lấy vạt áo cô.
Phó Trầm Chu nhìn động tác nhỏ ấy.
Đau lòng nhưng không dám tiến thêm.
Anh đặt hộp quà xuống bậc cửa.
“Là một chiếc khóa bình an.”
“Không đắt.”
“Anh tự tay khắc tên con bé.”
Lâm Vãn im lặng.
Phó Trầm Chu nhìn cô.
Năm năm qua.
Anh đã mất đi rất nhiều.
Tập đoàn Phó thị vẫn còn.
Nhưng anh đã không còn là Phó Trầm Chu kiêu ngạo năm xưa.
Anh dùng năm năm để bồi thường cho những người bị liên lụy trong vụ án.
Dùng năm năm để lật lại danh dự cho Lâm gia.
Dùng năm năm đứng từ xa nhìn hai mẹ con cô sống bình an.
Anh từng nghĩ chỉ cần mình đủ kiên nhẫn.
Chỉ cần mình đủ thành tâm.
Chaporia
Bình Luận (0)