“Cậu còn mặt mũi không đồng ý?”

Lục Nghiễn Bạch nhìn tôi.

“Nam Chi, anh mất chức cũng được, bị phạt cũng được. Nhưng anh không ly hôn.”

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Vì yêu tôi sao?”

Anh ta khựng lại.

Câu trả lời nghẹn trong cổ họng.

Tôi cười.

“Không phải.”

“Anh không muốn ly hôn, vì anh sợ người ta nói đội trưởng Lục bị vợ bỏ.”

“Anh sợ sáu năm hôn nhân này biến thành chứng cứ chứng minh anh là kẻ bạc tình.”

“Anh sợ sau khi tôi đi, không còn ai đứng sau lưng anh chịu đựng nữa.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Nhưng Lục Nghiễn Bạch, từ nay về sau, anh phải tự chịu lấy cuộc đời mình.”

Ngày ký giấy ly hôn, trời trong hiếm thấy.

Tuyết ngừng rơi.

Ánh nắng mỏng manh chiếu lên mái nhà, làm những giọt nước băng tan nhỏ xuống từng giọt.

Lục Nghiễn Bạch cầm bút rất lâu.

Tôi ôm Niếp Niếp ngồi đối diện.

Con bé vừa bú no, ngủ rất ngoan trong lòng tôi.

Lục Nghiễn Bạch nhìn con bé, mắt đỏ lên.

“Anh có thể bế con một lần không?”

Tôi nói:

“Không.”

Anh ta siết bút.

“Nam Chi…”

Tôi cúi đầu nhìn Niếp Niếp.

“Con bé sợ người lạ.”

Mấy chữ này khiến tay anh ta run lên dữ dội.

Cuối cùng, anh ta vẫn ký tên.

Nét chữ Lục Nghiễn Bạch xưa nay mạnh mẽ ngay ngắn, hôm đó lại xiêu vẹo khó coi.

Tôi nhìn ba chữ ấy, trong lòng không vui cũng không buồn.

Chỉ thấy nhẹ nhõm.

Từ hôm nay, tôi không còn là vợ Lục Nghiễn Bạch nữa.

Tôi là Hứa Nam Chi.

Mẹ của Niếp Niếp.

Người sẽ lên tỉnh thành, dùng đôi tay mình kiếm một con đường sống.

Trước ngày đi, Lục Nghiễn Bạch lại đến tìm tôi một lần.

Lúc ấy, tôi đang thu dọn hành lý.

Đồ của tôi rất ít.

Vài bộ quần áo cũ, mấy mẫu thêu, giấy báo danh, giấy ly hôn, và chiếc yếm đỏ của Niếp Niếp.

Anh ta đứng ở cửa, nhìn căn phòng trống đi từng chút một, ánh mắt đau đến mức gần như không thở nổi.

“Em thật sự đi?”

Tôi không ngẩng đầu.

“Ừ.”

“Đi rồi còn về không?”

“Tùy.”

Anh ta bước vào, đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm.

“Đây là tiền anh còn lại. Em cầm đi. Tỉnh thành không dễ sống, em còn phải nuôi con.”

Tôi đẩy lại.

“Không cần.”

Anh ta khàn giọng:

“Đây là cho Niếp Niếp.”

Tôi nhìn anh ta.

“Tiền trợ cấp dùng sai anh trả đủ chưa?”

Anh ta im lặng.

Tôi nói:

“Trả đủ rồi hãy nghĩ đến chuyện làm cha.”

Lục Nghiễn Bạch cúi đầu.

Rất lâu sau, anh ta nói:

“Nam Chi, anh từng thật lòng muốn sống cả đời với em.”

Tôi gấp chiếc áo nhỏ của Niếp Niếp lại.

“Có lẽ vậy.”

“Nhưng thật lòng của anh quá rẻ.”

“Rẻ đến mức chỉ cần Khương Vãn khóc một tiếng, anh đã có thể lấy mạng mẹ con tôi ra đổi.”

Anh ta như bị đâm trúng chỗ đau, sắc mặt tái nhợt.

Tôi xách hành lý lên.

Mẹ tôi ôm Niếp Niếp đứng ngoài sân, Nam Dương đẩy xe ba gác chờ sẵn.

Tôi đi ngang qua Lục Nghiễn Bạch.

Anh ta bỗng nắm lấy cổ tay tôi.

“Nam Chi, nếu có một ngày anh sửa sai, em có thể…”

Tôi rút tay ra.

“Không thể.”

Tôi không quay đầu nữa.

Xe ba gác lăn qua con đường đất phủ tuyết tan.

Sau lưng, căn nhà cấp bốn càng lúc càng xa.

Lục Nghiễn Bạch đứng trước cổng, bóng dáng cô độc giữa ngày đông.

Tôi từng vì bóng dáng ấy mà đau lòng vô số lần.

Bây giờ, tôi chỉ ôm chặt Niếp Niếp trong lòng mẹ, nhìn về phía con đường dẫn ra bến xe.

Tỉnh thành rất xa.

Tương lai cũng rất xa.

Nhưng tôi không sợ nữa.

Bởi vì lần này, tôi không đi theo ai.

Tôi tự đi.

Ba tháng sau, tôi chính thức trở thành công nhân tổ thiết kế của Xưởng Thêu Tỉnh.

Ban đầu, không ai xem trọng tôi.

Một người phụ nữ ly hôn, ôm theo con nhỏ, từ huyện nghèo lên tỉnh, quần áo cũ kỹ, tay đầy vết nứt, lại nói mình biết thiết kế mẫu thêu.

Trong tổ có người cười sau lưng:

“Biết thêu vài bông hoa ở quê cũng gọi là thiết kế à?”

Tôi không cãi.

Tôi chỉ nhận phần việc khó nhất.

Mẫu khăn trải bàn xuất khẩu cần kết hợp họa tiết truyền thống với bố cục mới, tổ làm ba lần đều không đạt.

Tôi thức liền bốn đêm.

Ban ngày đi làm, tối về chăm Niếp Niếp, đợi con ngủ mới đốt đèn vẽ mẫu.

Mẹ tôi khuyên:

“Con mới khỏe lại không bao lâu, đừng liều quá.”

Tôi nhìn Niếp Niếp đang ngủ trong nôi.

“Con không liều thì sau này ai che cho Niếp Niếp?”

Đến ngày nộp mẫu, tôi đưa lên bản thêu “lựu đỏ dưới tuyết”.

Cành lựu khẳng khiu vươn qua nền vải trắng, trên cành treo mấy quả lựu nứt vỏ, hạt đỏ lấp lánh như lửa nhỏ trong mùa đông. Bên cạnh là một đôi chim khách, một con đứng trên cành cao, một con che cánh cho chim non dưới tuyết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...