Anh ta mặc bộ quần áo cũ màu xanh sẫm, dáng người gầy hơn trước rất nhiều, trên trán có thêm một vết sẹo nhạt. Không còn vẻ rực rỡ của đội trưởng trẻ tuổi năm nào.
Anh ta đứng trước bức thêu của tôi rất lâu.
Trong bức thêu, một người phụ nữ tóc ngắn ôm đứa bé đứng dưới cây lựu nở hoa. Phía xa là một con đường phủ tuyết, trên đường có bóng một người đàn ông mờ dần, bị tuyết che gần hết.
Lục Nghiễn Bạch nhìn đến đỏ mắt.
Tôi bước tới.
Anh ta quay đầu, nhìn tôi.
“Nam Chi.”
Tôi gật đầu.
“Đồng chí Lục.”
Một tiếng “đồng chí Lục” khiến môi anh ta run lên.
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn Niếp Niếp đang được mẹ tôi dắt bên cạnh.
Con bé mặc váy nhỏ màu đỏ, tóc buộc hai chùm, đôi mắt sáng trong.
Lục Nghiễn Bạch cúi xuống, giọng rất nhẹ.
“Niếp Niếp…”
Niếp Niếp trốn sau lưng tôi, tò mò nhìn anh ta.
“Mẹ, chú này là ai ạ?”
Lục Nghiễn Bạch như bị rút cạn sức lực.
Tôi không sửa lời con.
Chỉ nói:
“Một người quen cũ.”
Niếp Niếp ngoan ngoãn gật đầu, rồi kéo tay tôi.
“Mẹ, con muốn xem bức có chim nhỏ.”
Tôi cúi xuống bế con lên.
“Được.”
Lục Nghiễn Bạch đứng tại chỗ, nhìn Niếp Niếp vùi mặt vào cổ tôi, nhìn con bé thân mật gọi tôi là mẹ, nhìn tôi ôm con đi qua trước mặt anh ta mà không hề dừng lại.
Anh ta bỗng gọi tôi.
“Nam Chi.”
Tôi quay đầu.
Anh ta hỏi:
“Em bây giờ sống tốt không?”
Tôi nhìn phòng triển lãm sáng rực, nhìn mẹ tôi khỏe mạnh đứng cạnh Nam Dương, nhìn Niếp Niếp trong lòng tôi cười đến cong mắt.
Tôi nói:
“Rất tốt.”
Anh ta cười.
Nụ cười khó coi hơn khóc.
“Vậy là tốt rồi.”
Tôi không nói thêm nữa.
Một lát sau, khi tôi quay lại, Lục Nghiễn Bạch đã đi.
Trước bức thêu của tôi có đặt thêm một bông lựu đỏ.
Không biết anh ta lấy từ đâu.
Tôi nhìn nó một lát, rồi nhặt lên, đặt vào thùng rác bên cạnh.
Mẹ tôi thấy vậy, khẽ hỏi:
“Không tiếc à?”
Tôi cười.
“Không phải hoa nào cũng xứng đặt trước tác phẩm của con.”
Mẹ tôi cũng cười.
Triển lãm kết thúc, bộ mẫu của tôi được một đơn vị xuất khẩu đặt hàng số lượng lớn.
Xưởng thăng tôi làm tổ phó tổ thiết kế.
Tôi dùng khoản tiền thưởng đầu tiên mua một căn nhà nhỏ trong tỉnh thành.
Nhà không lớn, nhưng có sân riêng.
Trước sân, tôi trồng một cây lựu.
Không phải vì Khương Vãn.
Cũng không phải vì bất cứ người đàn ông nào.
Mà vì tôi thích.
Mùa hè năm ấy, cây lựu ra hoa đỏ rực.
Niếp Niếp chạy trong sân, vừa chạy vừa gọi:
“Mẹ ơi, hoa cháy rồi!”
Tôi ngồi dưới hiên thêu mẫu mới, nghe vậy bật cười.
Mẹ tôi phơi chăn bên cạnh, Nam Dương nghỉ hè về nhà phụ sửa lại hàng rào.
Khói bếp bay lên từ căn bếp nhỏ.
Trong nồi là canh sườn hầm củ sen.
Lần này, không phải tôi hầm để chờ một người đàn ông nhiệm vụ về.
Là hầm cho mẹ, cho em trai, cho con gái, và cho chính tôi.
Tôi múc một bát canh, thổi nguội rồi đưa cho Niếp Niếp.
Con bé uống một ngụm, mắt sáng lên.
“Ngon quá!”
Tôi xoa đầu con.
“Vậy sau này mẹ thường nấu cho con.”
Niếp Niếp ôm cổ tôi, hôn lên má tôi một cái.
“Mẹ là tốt nhất.”
Tôi ôm con vào lòng.
Ngoài sân, hoa lựu đỏ rực dưới nắng.
Tôi bỗng nhớ lại mùa đông năm ấy.
Ngày thứ ba sau khi con gái được chôn cất giả, tôi ra chợ mua nửa cân sườn.
Ngày thứ tư, tôi cắt đi mái tóc dài từng vì một người mà giữ lại.
Ngày thứ năm, tôi gặp lại người đàn ông từng phá nát đời tôi ở bệnh viện.
Khi đó, tôi tưởng mình đã mất hết.
Nhưng hóa ra không phải.
Tôi mất đi một cuộc hôn nhân sai lầm.
Mất đi một người đàn ông không xứng.
Mất đi những năm tháng ngu ngốc từng cúi đầu nhẫn nhịn.
Nhưng tôi tìm lại được con gái mình.
Tìm lại mẹ và em trai.
Tìm lại đôi tay biết thêu hoa.
Tìm lại tên của chính mình.
Tôi là Hứa Nam Chi.
Tôi từng đi qua tuyết lạnh, từng ôm vết thương đầy người, từng bị người đời khuyên phải rộng lượng, phải nhẫn nhịn, phải hiểu chuyện.
Nhưng sau này tôi mới hiểu.
Người phụ nữ không cần hiểu chuyện đến mức tự giết chết mình.
Không cần rộng lượng với kẻ cầm dao cứa vào tim mình.
Càng không cần nhẫn nhịn để đổi lấy chút thương hại rẻ tiền.
Đời này của tôi, từ ngày ôm Niếp Niếp rời khỏi căn nhà cũ ấy, đã không còn sống vì Lục Nghiễn Bạch nữa.
Tôi sống vì chính tôi.
Vì con gái tôi.
Vì mỗi mùa hoa lựu sau này, đều phải nở thật rực rỡ.
Chaporia
Bình Luận (0)