“Vào lúc anh vì bảo vệ Tiểu Tiểu mà lấy con dấu của tôi đi ký giấy bảo lãnh.”
“Vào đêm tôi đứng dưới mưa gọi cho anh hơn hai mươi cuộc, nhưng người nghe máy là cô ấy.”
“Đứa bé không giữ được.”
Tôi nói rất chậm.
Rõ ràng từng chữ.
“Lạnh Dũng, con của chúng ta mất rồi.”
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở dốc.
Một lúc lâu sau, anh như sắp sụp đổ.
“Tại sao… tại sao em không nói với anh?”
Tôi khẽ cười.
“Anh hỏi câu này không thấy muộn sao?”
“Nếu lúc đó anh biết…”
“Biết thì sao?”
Tôi cắt ngang lời anh.
“Anh sẽ bỏ Tiểu Tiểu lại một mình sao?”
Một lần nữa, anh không trả lời được.
Sự im lặng của anh luôn là đáp án tàn nhẫn nhất.
Tôi nói:
“Đừng gọi cho tôi nữa. Chồng tôi không thích.”
Sau đó tôi cúp máy.
Không lâu sau, có tiếng gõ cửa.
Tôi tưởng là Vạn Triệt quên mang thẻ phòng, vừa mở cửa thì thấy Lạnh Dũng đứng bên ngoài.
Mắt anh đỏ ngầu, cả người nồng mùi rượu.
“An Nhiên…”
Tôi lập tức định đóng cửa.
Anh đưa tay chặn lại.
“Cho anh gặp em một chút thôi.”
“Lạnh tổng, bây giờ là nửa đêm. Anh đứng trước cửa phòng của một phụ nữ đã có gia đình, không thấy không phù hợp sao?”
Anh nhìn tôi, giọng run lên.
“Đứa bé… là con trai hay con gái?”
Tôi siết chặt tay nắm cửa.
“Không liên quan tới anh.”
“Sao lại không liên quan tới anh? Anh là ba nó!”
Câu này vừa dứt, một giọng trẻ con vang lên sau lưng tôi.
“Mẹ ơi, ai vậy?”
Oản Oản ôm thỏ bông đi ra, dụi mắt nhìn anh.
Tôi lập tức quay lại bế con bé lên.
“Không sao, mẹ nói chuyện một chút.”
Lạnh Dũng nhìn Oản Oản.
Ánh mắt đau đớn tới mức gần như tan vỡ.
Có lẽ trong khoảnh khắc đó, anh đã tưởng tượng ra một khả năng khác.
Nếu năm đó đứa bé còn sống.
Nếu chúng tôi không ly hôn.
Nếu người đứng bên cạnh tôi hôm nay là anh.
Nếu Oản Oản gọi anh một tiếng ba.
Nhưng đời người không có nếu.
Có những cánh cửa một khi khép lại, dù anh có quỳ xuống cầu xin cũng không thể mở ra nữa.
Tôi lạnh giọng:
“Anh đi đi.”
Anh lắc đầu.
“An Nhiên, anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi. Anh không biết em đã chịu nhiều chuyện như vậy.”
“Anh chỉ là không biết thôi sao?”
Tôi nhìn anh.
“Lạnh Dũng, anh không phải không biết.”
“Anh chỉ không muốn biết.”
Anh cứng đờ.
Tôi nói từng chữ:
“Năm đó tôi thất vọng bao nhiêu lần, anh đều có cơ hội phát hiện.”
“Nhưng mỗi lần tôi đau, anh đều chọn quay đầu nhìn Tiểu Tiểu.”
“Bây giờ anh mất rồi mới thấy tiếc, không phải vì anh yêu tôi sâu đậm.”
“Là vì người từng mãi mãi đứng sau lưng anh, cuối cùng đã không còn ở đó nữa.
”
Sắc mặt anh trắng bệch.
Đúng lúc ấy, thang máy mở ra.
Vạn Triệt cầm túi bánh pudding bước ra.
Anh nhìn thấy cảnh trước mặt, không hỏi nhiều, chỉ đi tới đứng bên cạnh tôi.
Oản Oản lập tức vươn tay.
“Ba!”
Vạn Triệt bế con bé qua, rồi nhìn Lạnh Dũng.
“Lạnh tổng, vợ tôi cần nghỉ ngơi.”
Hai chữ “vợ tôi” như một nhát dao cuối cùng.
Lạnh Dũng lảo đảo lùi lại nửa bước.
Tôi đóng cửa.
Bên ngoài yên tĩnh rất lâu.
Sau đó vang lên tiếng bước chân rời đi nặng nề.
Vạn Triệt đặt Oản Oản lên giường, dỗ con bé ngủ lại.
Rồi anh quay sang ôm tôi.
Không hỏi tôi có đau không.
Không hỏi tôi còn yêu Lạnh Dũng không.
Anh chỉ nói:
“Anh ở đây.”
Chỉ ba chữ ấy thôi, đã đủ khiến tôi rơi nước mắt.
8. Ngày hôm sau, chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Tin tức tôi và Lạnh Dũng gặp riêng ở khách sạn bị tung lên mạng.
Tiêu đề rất giật gân.
“Vợ cũ của tổng giám đốc Lạnh nghi vấn nối lại tình xưa, chồng hiện tại bị cắm sừng?”
Bức ảnh chụp đúng lúc Lạnh Dũng đứng trước cửa phòng tôi, tay đặt lên cửa.
Góc chụp rất mờ ám.
Dưới bài viết, bình luận nhanh chóng bùng nổ.
Có người mắng tôi vừa tái hôn đã không an phận.
Có người nói phụ nữ ly hôn quả nhiên phức tạp.
Có người đào lại quá khứ, nói năm đó tôi bỏ Lạnh Dũng lúc anh khó khăn nhất, bây giờ thấy anh thành công nên quay lại.
Tôi ngồi trong phòng họp khách sạn, lướt qua từng bình luận.
Không tức giận.
Chỉ thấy quen thuộc.
Năm năm trước, khi tôi ly hôn, cũng từng có những lời đồn tương tự.
Khi ấy, Lạnh Dũng không đứng ra giải thích.
Tiểu Tiểu càng không.
Vì vậy trong miệng người ngoài, tôi trở thành người phụ nữ ham quyền lực, lạnh lùng, không chịu nổi khổ nên bỏ chồng.
Bây giờ, vở kịch cũ lại diễn lại.
Chỉ khác là tôi không còn là An Nhiên của năm đó nữa.
Trợ lý của tôi bước vào.
“Tổng giám đốc An, chúng ta đã truy ra tài khoản đầu tiên đăng bài. Là studio truyền thông từng hợp tác với công ty của cô Tiểu.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
“Tiếp tục điều tra dòng tiền.”
“Vâng.”
Vạn Triệt ngồi đối diện, đẩy một ly nước ấm tới trước mặt tôi.
“Em định xử lý thế nào?”
Tôi mỉm cười.
“Đương nhiên là kiện.”
Anh cũng cười.
“Cần anh lên tiếng không?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần. Chuyện của em, để em tự xử lý.”
Không tới nửa tiếng sau, phía Lạnh Dũng gọi tới.
Lần này là trợ lý của anh.
“Cô An, Lạnh tổng muốn gặp cô. Ngài ấy nói chuyện tin tức hôm nay nhất định có hiểu lầm.”
Tôi đáp:
“Nói với anh ta, nếu muốn giải thích thì đăng công khai. Nếu không, gặp riêng cũng vô nghĩa.”
Chaporia
Bình Luận (0)