Một tiếng sau, Lạnh Dũng đăng bài.

Nội dung rất ngắn.

“Đêm qua tôi tự ý đến tìm cô An. Cô An không có bất kỳ hành vi sai trái nào. Xin những người tung tin đồn lập tức dừng lại.”

Nhưng bài đăng đó không dập được lửa.

Ngược lại khiến Tiểu Tiểu bị kéo vào.

Có người phát hiện năm năm trước, Tiểu Tiểu từng là bạn thân của tôi.

Có người tìm ra sau khi tôi ly hôn không lâu, cô ta đã xuất hiện bên cạnh Lạnh Dũng với thân phận bạn gái.

Lại có người tung ảnh cũ, nói trước khi tôi ly hôn, cô ta đã sống trong biệt thự của vợ chồng tôi.

Dư luận bắt đầu đổi hướng.

Tiểu Tiểu lập tức đăng một bài dài.

Cô ta viết rất cảm động.

Nói mình và Lạnh Dũng chỉ là bạn bè nhiều năm.

Nói tôi ly hôn vì tính cách không hợp.

Nói cô ta từng nhiều lần khuyên chúng tôi hòa giải nhưng bất lực.

Cuối cùng còn viết:

“Xin đừng dùng ác ý để suy đoán tình cảm trong sáng giữa chúng tôi. Nếu sự tồn tại của tôi từng khiến An Nhiên hiểu lầm, tôi thật lòng xin lỗi.”

Tôi đọc đến câu cuối thì bật cười.

Đúng là phong cách của Tiểu Tiểu.

Mỗi chữ đều như xin lỗi.

Nhưng câu nào cũng đang ám chỉ tôi nhỏ nhen, đa nghi, tự mình phá hỏng hôn nhân.

Trợ lý tức tới mức mặt đỏ lên.

“Tổng giám đốc An, chúng ta phản bác ngay chứ?”

Tôi mở ngăn kéo, lấy một chiếc USB ra.

“Đợi thêm chút nữa.”

“Năm năm trước tôi quá mệt, lười tính toán với cô ta.”

“Nhưng cô ta không nên động tới gia đình hiện tại của tôi.”

Buổi tối hôm đó, Tiểu Tiểu tham dự một buổi livestream quảng bá trang sức.

Cô ta mặc váy trắng, trang điểm tinh tế, giọng nói vẫn mềm mại như xưa.

Người dẫn chương trình hỏi về tin đồn trên mạng.

Cô ta cúi đầu, mắt đỏ hoe.

“Tôi chỉ mong mọi người đừng làm tổn thương thêm bất kỳ ai. Nhiên Nhiên từng là bạn thân nhất của tôi. Dù cậu ấy hiểu lầm tôi thế nào, trong lòng tôi vẫn mong cậu ấy hạnh phúc.”

Bình luận lập tức thương xót.

“Tiểu Tiểu tốt quá.”

“Bạn thân cũ hại mình như vậy mà vẫn nói giúp.”

“An Nhiên đúng là không biết trân trọng.”

Tôi ngồi trước màn hình, nhấn gửi tài liệu cho luật sư.

Mười phút sau, tài khoản chính thức của công ty tôi đăng thông báo pháp lý.

Đi kèm là ba đoạn ghi âm.

Đoạn thứ nhất là cuộc gọi năm đó.

Giọng Tiểu Tiểu vang lên rõ ràng:

“Nhiên Nhiên, anh Dũng đang ngủ. Mấy ngày nay anh ấy quá mệt rồi, cậu đừng làm phiền anh ấy nữa được không?”

Sau đó là giọng tôi trong mưa, yếu tới mức gần như không nghe rõ:

“Bảo anh ấy nghe máy… tớ đau bụng…”

Tiểu Tiểu im lặng vài giây.

Rồi nói:

“Nhiên Nhiên, cậu đừng lúc nào cũng dùng chuyện nhỏ để ép anh ấy quan tâm cậu.

Đoạn ghi âm thứ hai là trong phòng họp năm đó.

Tiểu Tiểu khóc lóc cầu xin tôi bảo lãnh.

Lạnh Dũng nói tôi lạnh lùng.

Đoạn thứ ba là một file dữ liệu phục hồi từ máy tính cũ.

Trong đó có đoạn chat giữa Tiểu Tiểu và studio truyền thông.

“Tôi muốn bài viết khiến mọi người cảm thấy An Nhiên không chung thủy. Đừng nhắc tới tôi quá sớm. Cứ để dư luận tự đào.”

Ba đoạn ghi âm vừa tung ra, livestream của Tiểu Tiểu lập tức nổ tung.

Người dẫn chương trình đang đọc câu hỏi thì sắc mặt thay đổi.

Tiểu Tiểu nhìn điện thoại, cả người cứng đờ.

Bình luận lướt nhanh tới mức không nhìn rõ.

“Cái gì vậy? Tiểu Tiểu cố ý không cho An Nhiên gặp chồng lúc cô ấy đau bụng?”

“Trời ơi, lúc đó An Nhiên mang thai phải không?”

“Bạn thân kiểu gì đây?”

“Còn thuê người tung tin đồn nữa?”

Mặt Tiểu Tiểu trắng bệch.

Cô ta cố cười.

“Mọi người đừng hiểu lầm, ghi âm có thể bị cắt ghép…”

Ngay giây tiếp theo, tài khoản của luật sư đăng bản giám định âm thanh sơ bộ và thông báo khởi kiện.

Cô ta hoàn toàn không cười nổi nữa.

9. Lạnh Dũng gọi cho tôi rất nhiều lần.

Tôi không nghe.

Sau đó anh tới thẳng công ty tôi.

Lần này, anh không còn vẻ kiêu ngạo của tổng giám đốc Lạnh nữa.

Anh đứng trong đại sảnh, nhìn màn hình quảng bá dự án khu vui chơi trẻ em của tôi.

Trên đó có ảnh tôi, Vạn Triệt và Oản Oản trong lễ khai trương chi nhánh mới.

Gia đình ba người.

Rực rỡ tới mức khiến người ngoài cũng thấy ấm áp.

Anh nhìn rất lâu.

Khi tôi bước ra khỏi thang máy, anh quay đầu.

“An Nhiên.”

Tôi dừng lại.

“Lạnh tổng, chuyện công việc thì hẹn trợ lý. Chuyện riêng thì tôi không có gì để nói.”

Anh bước tới.

“Anh đã xem ghi âm rồi.”

Tôi đáp:

“Vậy tốt. Sau này mong anh quản tốt người bên cạnh mình.”

“Anh và cô ấy đã chia tay.”

Tôi hơi nhướng mày.

“Chúc mừng.”

Sắc mặt anh đau đớn.

“Em nhất định phải nói chuyện với anh như người xa lạ vậy sao?”

Tôi nhìn anh.

“Chúng ta vốn là người xa lạ.”

Anh siết chặt tay.

“Năm đó, dự án bị lộ dữ liệu không phải do Tiểu Tiểu vô tình.”

Tôi không bất ngờ.

Anh tiếp tục nói:

“Anh cho người điều tra lại. Là cô ấy cố ý để lộ một phần dữ liệu cho đối thủ, rồi tự dựng chuyện mình bị oan để anh đứng ra bảo vệ cô ấy.”

“Cô ấy muốn chứng minh trong lòng anh, cô ấy quan trọng hơn công ty, hơn cả em.”

Tôi im lặng vài giây.

Rồi cười.

“Cô ấy chứng minh thành công rồi còn gì.”

Mặt anh tái đi.

“An Nhiên, anh biết bây giờ nói gì cũng muộn. Nhưng anh thật sự hối hận.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...