“Em chỉ sợ mất anh…”

Lạnh Dũng bật cười.

Nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.

“Cô sợ mất tôi, nên khiến tôi mất vợ, mất con, mất cả người duy nhất từng thật lòng đối tốt với tôi.”

Tiểu Tiểu ngồi sụp xuống đất.

“Anh từng nói sẽ bảo vệ em mà…”

“Đúng.”

Anh nhìn cô ta.

“Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.”

Gương mặt Tiểu Tiểu trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn vỡ vụn.

Cô ta có lẽ chưa từng nghĩ, người từng vì một giọt nước mắt của cô ta mà quay lưng với tôi, cuối cùng sẽ dùng ánh mắt lạnh lùng như vậy nhìn cô ta.

Nhưng tôi không thấy hả hê.

Tôi chỉ thấy mệt.

Tôi nói với bảo vệ:

“Sau này đừng để cô ấy vào gần công ty.”

Rồi tôi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng Tiểu Tiểu gào khóc.

“Nhiên Nhiên! Cậu quay lại đi! Tớ sai rồi! Tớ thật sự sai rồi!”

Tôi không quay đầu.

Có những lời xin lỗi không phải để người bị hại được chữa lành.

Mà chỉ để kẻ gây tổn thương bớt đau vì hậu quả của chính mình.

Tôi không có nghĩa vụ thành toàn cho sự nhẹ nhõm ấy.

11. Phiên tòa diễn ra vào ba tháng sau.

Tiểu Tiểu thua kiện.

Cô ta phải bồi thường tổn thất danh dự, công khai xin lỗi, đồng thời đối mặt với vụ kiện thương mại liên quan đến dữ liệu dự án năm đó.

Ngày tòa tuyên án, tôi không đi.

Tôi đang ở buổi khai trương khu vui chơi trị liệu thứ sáu của công ty.

Oản Oản mặc chiếc váy vàng nhạt, chạy nhảy giữa những mô hình gỗ nhỏ.

Vạn Triệt đứng bên cạnh tôi, tay cầm máy ảnh.

“Cười một cái nào, tổng giám đốc An.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Anh chụp xấu lắm.”

“Nhưng anh chụp rất có tình cảm.”

“Lý do của người chụp xấu.”

Anh bật cười.

Oản Oản chạy tới chen vào giữa hai chúng tôi.

“Ba mẹ đừng cãi nhau, hôm nay là ngày vui.”

Tôi cúi xuống thơm lên má con bé.

“Được, nghe lời công chúa.”

Buổi chiều, khi khách đã về gần hết, trợ lý đưa cho tôi một phong thư.

“Tổng giám đốc An, Lạnh tổng gửi tới.”

Tôi mở ra.

Bên trong là một bản chuyển nhượng cổ phần đã ký sẵn, cùng một lá thư viết tay.

Chữ của Lạnh Dũng vẫn giống ngày trước.

Cứng cáp, ngay ngắn, hơi lạnh.

Anh viết rất dài.

Nói anh đã nhớ lại rất nhiều chuyện.

Nhớ năm mười lăm tuổi, tôi đứng trước mặt anh, cười nói từ nay có tôi bảo vệ anh.

Nhớ năm anh mất cha mẹ, tôi ngồi bên cạnh anh suốt chuyến bay mười mấy tiếng.

Nhớ những ngày công ty mới thành lập, tôi ăn mì gói cùng anh trong văn phòng.

Nhớ chiếc hộp quà nhỏ mà anh từng nhìn thấy nhưng chưa kịp hỏi.

Anh nói anh đã tìm thấy nó trong căn nhà cũ.

Bên trong là que thử thai đã phai màu và một tờ giấy tôi viết dang dở.

“Tặng anh một gia đình thật sự.”

Dòng chữ ấy khiến anh khóc cả đêm.

Cuối thư, anh viết:

“An Nhiên, anh biết anh không còn tư cách xin em tha thứ.”

“Anh chỉ muốn trả lại cho em những thứ vốn thuộc về em.”

“Nếu có kiếp sau, anh mong mình có thể thông minh hơn một chút, sớm nhận ra ai mới là người quan trọng nhất.”

Tôi đọc xong, gấp lá thư lại.

Vạn Triệt không hỏi nội dung.

Chỉ đưa tay nắm lấy tay tôi.

Tôi nhìn bản chuyển nhượng cổ phần.

Sau đó nói với trợ lý:

“Liên hệ luật sư, nhận cổ phần.”

Trợ lý hơi bất ngờ.

Tôi mỉm cười.

“Đừng hiểu lầm. Tôi không tha thứ.”

“Chỉ là thứ thuộc về tôi, bây giờ tôi sẽ lấy.”

Năm đó tôi không lấy, vì tôi muốn cắt đứt.

Bây giờ tôi lấy, vì tôi đã đủ mạnh để không bị quá khứ kéo xuống nữa.

Số cổ phần ấy sau này được tôi quyên một phần vào quỹ hỗ trợ trẻ em mất cha mẹ do tai nạn.

Phần còn lại dùng để xây dựng trung tâm nghiên cứu đầu tiên của công ty.

Tên trung tâm là “Bình An”.

Không phải để tưởng niệm cuộc hôn nhân cũ.

Mà để tưởng nhớ đứa trẻ từng lặng lẽ đến bên tôi, rồi lại lặng lẽ rời đi.

Tôi mong ở một nơi nào đó, con biết rằng mẹ đã sống rất tốt.

Mẹ không còn khóc mỗi khi trời mưa.

Mẹ có một gia đình mới.

Có một cô con gái đáng yêu.

Có một người chồng dịu dàng.

Có sự nghiệp của riêng mình.

Và quan trọng nhất là, mẹ không còn để bất kỳ ai quyết định giá trị của mình nữa.

12. Một năm sau, tôi gặp lại Lạnh Dũng lần cuối.

Hôm ấy là hội nghị doanh nhân tại Hải Thành.

Tôi được mời lên sân khấu chia sẻ về mô hình không gian trị liệu trẻ em.

Khi bước xuống, tôi nhìn thấy anh đứng ở cuối hành lang.

So với trước kia, anh gầy đi rất nhiều.

Áo vest vẫn chỉnh tề, nhưng khí chất kiêu ngạo năm nào đã nhạt đi không ít.

Anh nhìn tôi.

Lần này không tiến tới.

Chỉ đứng cách một khoảng rất xa.

Tôi vốn định đi thẳng, nhưng anh gọi:

“An Nhiên.”

Tôi dừng lại.

Anh nói:

“Anh sắp ra nước ngoài một thời gian.”

Tôi gật đầu.

“Chúc thuận lợi.”

Anh cười khổ.

“Em vẫn khách sáo như vậy.”

Tôi không đáp.

Anh nhìn tôi rất lâu, ánh mắt có hối hận, có đau đớn, cũng có một chút buông xuôi.

“Anh từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, mọi thứ sẽ vẫn ở đó chờ anh.”

“Nhà vẫn ở đó.”

“Em vẫn ở đó.”

“Ngay cả tình yêu của em, anh cũng tưởng sẽ mãi mãi ở đó.”

“Sau này anh mới hiểu, trên đời này không có ai phải đứng yên đợi một người mãi.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Anh hiểu được là tốt.”

Anh hơi cúi đầu.

“An Nhiên, xin lỗi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...