Cô bước đi nhẹ nhàng, ánh mắt chuyên chú, khóe môi luôn mang theo nét cười lịch sự vừa đủ khi trò chuyện với người khác.
Cô không còn là cô nữ sinh phải kiễng chân giữ sách năm nào, nhưng vẫn giữ được sự gọn gàng nội tâm, sắp xếp cuộc sống ngăn nắp — sống độc lập và đầy sức sống.
Cô tham gia chạy bộ đêm trong thành phố, đăng ảnh nụ cười tươi rói, mồ hôi ướt đẫm khi về đích lên vòng bạn bè.
Cuối tuần, cô làm tình nguyện viên ở viện phúc lợi, trong ảnh ngồi xổm ngang tầm với lũ trẻ, ánh mắt dịu dàng đủ để tan chảy cả tuyết đầu mùa.
Vòng bạn bè của cô là cửa sổ duy nhất mà tôi có thể “hợp pháp” nhìn trộm cuộc sống của cô.
Có một đêm, cô đăng status, không có ảnh, chỉ có một dòng chữ lạnh lùng như lưỡi dao:
“Tổng tài ác ma vẫn tiếp tục bóc lột… linh hồn đã thoát xác, thân xác đang gồng gánh.”
Cuối câu là một biểu tượng cảm xúc vỡ vụn, rỉ máu.
Ánh sáng màn hình khiến mắt tôi đau nhói, nhưng sau thoáng trống rỗng ấy, có một luồng khí nóng kỳ lạ từ nơi sâu thẳm trái tim nổ tung ra.
Cô để ý đến tôi rồi! Không còn là bóng mờ giữa đám đông, không tên không tuổi, bị cô quên lãng.
Tôi chính là “tổng tài ác ma” trong mắt cô — là một người cụ thể, đủ để khiến cô sinh ra cảm xúc mãnh liệt!
Dù là ghét hay bất lực, cũng còn tốt gấp vạn lần so với việc bị lãng quên.
Niềm vui gần như bệnh hoạn ấy siết chặt lấy tôi. Dòng chữ oán trách kia, lúc này đọc lên lại khiến tim tôi rung động hơn bất kỳ lời khen nào.
Tuổi trẻ yếu đuối khiến tôi đánh mất cơ hội đến gần ánh sáng lần đầu. Giờ số phận lại đưa cô trở lại trước mặt tôi, dù theo cách có phần lệch lạc, tôi cũng không thể để cô biến mất lần nữa.
Dù kết cục là thiên đường hay địa ngục, tôi nhất định phải để cô biết — cậu bé từng co ro trong bóng tối năm xưa, chưa bao giờ ngừng ngước nhìn về phía cô.
Trung thu lần thứ hai gặp lại cô, tôi một lần nữa xác nhận: tôi vẫn thích cô.
Không chỉ là cô gái thanh thuần của những năm cấp ba, mà còn là người phụ nữ của hiện tại — yêu đời, tự do, và mạnh mẽ.
Tôi lại một lần nữa yêu cô đến không thể cứu chữa.
Và lần này, tôi không muốn bỏ lỡ nữa.
Chúng tôi thuận lợi ở bên nhau. Dù đôi lúc có cãi vã, có bất đồng, nhưng vẫn yêu thương, bao dung lẫn nhau.
Ngoài công việc, chúng tôi cùng nhau nấu ăn, đi du lịch, cùng đến New York. Tôi kể cho cô nghe về quãng thời gian sống ở nước ngoài.
Vì tổn thương từ gia đình, tôi từng sợ hãi hôn nhân, từng không tin vào tình yêu. Tôi không tin sẽ có người yêu tôi vô điều kiện.
Nhưng hiện tại, tôi đã gặp được rồi — người đó là Viên Viên.
Năm thứ hai bên nhau, chúng tôi kết hôn.
Chúng tôi cùng thỏa thuận sẽ không sinh con. Tôi không muốn có đứa trẻ nào chia sẻ tình yêu của cô dành cho tôi. Tôi cũng không nỡ để cô chịu khổ.
Cuộc sống tưởng chừng phẳng lặng của tôi, vì cô mà nổi sóng.
Chúng tôi đều thích sự tự do, yêu thích thế giới ngoài kia.
Trên hành trình ấy, chúng tôi cùng trải qua rất nhiều chuyện thú vị và đáng nhớ.
Có lẽ sau này cảm giác mới mẻ sẽ phai nhạt, chúng tôi rồi cũng sẽ già đi, nhưng tôi sẽ luôn bên cô, cùng cô làm những điều mà cả hai đều yêu thích.
Và tôi sẽ không nói cho cô biết — thật ra, chúng tôi đã quen nhau từ thời cấp ba. Tôi đã yêu cô từ rất lâu rồi.
Tôi không muốn cô thấy áp lực.
Tình yêu giữa chúng tôi phải là bình đẳng, là tương hỗ.
Ít nhất, nhờ có cô, tình yêu đối với tôi… đã không còn là câu nói “dù thế nào thì kết cục cũng như nhau.”
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)