Trong trẻo như cơn gió tháng sáu.
“Bức tranh này tên là Ngọn Gió Mùa Hạ.”
Cô bước tới đứng cạnh tôi.
Cùng nhìn về phía bức tranh.
“Nó vẽ cảm giác ngồi phía sau một chiếc xe điện.”
“Cảm giác gì?”
“Cảm giác tự do.”
Cô khẽ nói.
“Không phải kiểu tự do sau khi thoát khỏi xiềng xích.”
“Mà là kiểu tự do khi cuối cùng cũng có một người sẵn lòng chậm lại cùng mình.”
Tôi quay đầu nhìn cô.
Khoảnh khắc ấy.
Ánh đèn trong phòng triển lãm rơi xuống đôi mắt Thẩm Thanh Vãn.
Trong veo như mặt hồ mùa thu.
Khiến tôi bất giác nhớ tới buổi chiều hôm đó.
Buổi chiều có gió.
Có hoàng hôn.
Và có cô gái ngồi phía sau chiếc xe điện cũ kỹ của tôi.
Cô không nhìn tôi.
Ánh mắt vẫn dừng lại trên bức tranh.
Đường nét nghiêng trên gương mặt dịu dàng và tĩnh lặng.
“Cảm ơn anh vì lần trước đã tới đón tôi.”
Cô khẽ nói.
Giọng rất nhẹ.
“Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy, hóa ra ngồi sau xe điện còn dễ chịu hơn ngồi trong bất kỳ chiếc xe sang nào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì trong xe sang, ai cũng phải giữ dáng vẻ của mình.”
“Không dám cười.”
“Không dám nghịch.”
“Lúc nào cũng sợ mất đi vẻ thể diện vốn có.”
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Nhưng ngồi trên xe điện thì khác.”
“Gió thổi tóc rối tung cả lên.”
“Lúc đó ai còn quan tâm đến thể diện nữa?”
“Ngược lại, chính cái cảm giác chẳng cần bận tâm điều gì mới khiến người ta thoải mái nhất.”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó nói một câu mà ngay cả bản thân cũng không ngờ tới.
“Vậy lần sau tôi vẫn sẽ cưỡi xe điện tới đón cô.”
Thẩm Thanh Vãn quay đầu nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy có thứ gì đó mà tôi không thể đọc hiểu.
Sau đó cô cười.
Ý cười lan từ khóe môi tới tận đáy mắt.
Tựa như mặt hồ mùa xuân bị gió thổi gợn lên từng vòng sóng nhỏ.
“Được thôi.”
Cô nói.
“Quyết định vậy nhé.”
Chương 8: Khủng hoảng tài chính ập tới
Cuộc đời giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc.
Khi bạn vừa cảm thấy mọi thứ đang đi lên.
Số phận sẽ lập tức cho bạn một khúc cua gắt.
Giữa tháng Mười.
Một cuộc khủng hoảng tài chính bất ngờ quét qua toàn cầu.
Thị trường chứng khoán lao dốc.
Tín dụng bị siết chặt.
Tin tức về việc các doanh nghiệp đứt gãy dòng tiền liên tục xuất hiện.
Tập đoàn Thịnh Hằng cũng không thể tránh khỏi.
Một loạt khách hàng lớn nhất của công ty lần lượt tuyên bố hoãn đơn hàng.
Ngay cả những hợp đồng đã ký cũng xuất hiện hàng loạt trường hợp vi phạm cam kết.
Chỉ sau một đêm.
Cả công ty rơi vào tình thế khó khăn chưa từng có.
Khoảng thời gian đó.
Tóc bạc trên đầu Thẩm Vạn Quân nhiều lên thấy rõ bằng mắt thường.
Mỗi ngày khi tới văn phòng báo cáo công việc.
Tôi đều nhìn thấy trên bàn làm việc của ông chất đầy văn kiện và hồ sơ pháp lý.
Toàn là thư đòi nợ.
Và thông báo vi phạm hợp đồng.
“Tình hình không khả quan.”
Một buổi tối sau giờ làm.
Thẩm Vạn Quân giữ tôi lại.
Mở máy tính cho tôi xem một bản báo cáo tài chính.
“Tháng sau chúng ta có ba khoản vay lớn đến hạn.”
“Tổng cộng bốn trăm triệu tệ.”
“Phía ngân hàng đã nói rất rõ rằng sẽ không gia hạn.”
“Nếu không tìm được nguồn vốn mới.”
“Dòng tiền hiện tại của công ty chỉ có thể chống đỡ thêm hai tháng.”
Tôi nhìn những con số khiến người ta giật mình trên màn hình.
Trong lòng nặng trĩu.
Thịnh Hằng không phải loại doanh nghiệp mở rộng mù quáng.
Thẩm Vạn Quân làm ăn luôn rất thận trọng.
Nhưng cuộc khủng hoảng lần này đến quá đột ngột.
Không ai lường trước được.
Những đơn hàng lớn đã ký trước đó.
Khách hàng hầu như đều đã thanh toán tiền đặt cọc.
Nhưng các khoản thanh toán tiếp theo lại chậm chạp không tới.
Khoản phải thu ngày càng kéo dài.
Trong khi tiền hàng cho nhà cung cấp và các khoản vay ngân hàng lại không thể chậm dù chỉ một ngày.
“Có một cách.”
Thẩm Vạn Quân ngả người ra sau ghế.
Day nhẹ giữa hai đầu lông mày.
“Bán một phần tài sản của công ty để thu hồi vốn.”
“Khu đất phía tây thành phố.”
“Chúng ta đã nắm giữ năm năm rồi.”
“Giá thị trường hiện tại ít nhất ba trăm triệu tệ.”
“Nếu tìm được người mua.”
“Cộng với lượng tiền mặt còn lại trong tài khoản.”
“Có lẽ sẽ vượt qua được giai đoạn này.”
“Khu đất phía tây thành phố?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Là khu đất được quy hoạch xây dựng tổ hợp thương mại sao?”
“Đúng vậy.”
Thẩm Vạn Quân gật đầu.
“Khu đất đó chúng ta mua từ năm năm trước với giá hai trăm triệu.”
“Hiện tại đã tăng lên khoảng ba trăm triệu.”
“Nhưng vấn đề là bây giờ trên thị trường không còn nhiều người có tiền.”
“Người sẵn sàng bỏ tiền mua đất vào thời điểm này lại càng ít hơn.”
“Tôi đã bảo phòng Đầu tư tiếp xúc với vài khách hàng tiềm năng.”
“Nhưng kết quả đều không lý tưởng.”
Tôi im lặng một lúc.
Trong đầu nhanh chóng tính toán.
“Chủ tịch Thẩm.”
“Chuyện này giao cho tôi đi.”
Thẩm Vạn Quân ngẩng đầu nhìn tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)