“Cậu?”
“Đúng.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.
“Cho tôi ba tuần.”
“Tôi sẽ phụ trách bán khu đất đó.”
Thẩm Vạn Quân nhìn tôi vài giây.
Dường như đang đánh giá xem tôi thật sự nghiêm túc hay chỉ đang nói khoác.
“Cậu có chắc không?”
“Không có một trăm phần trăm nắm chắc.”
Tôi thành thật đáp.
“Nhưng tôi có hướng đi.”
“Nếu thất bại.”
“Tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm.”
“Cậu chịu thế nào?”
Thẩm Vạn Quân cười khổ.
“Một tháng cậu nhận năm vạn tiền lương.”
“Cậu lấy gì chịu trách nhiệm?”
Tôi bị câu nói ấy làm nghẹn lại.
Nhưng vẫn nghiêm túc trả lời:
“Nếu thất bại.”
“Tôi tự nguyện hạ chức quay về tổ tạp vụ vệ sinh.”
“Tiền lương cũng tính theo tiêu chuẩn của nhân viên vệ sinh.”
Thẩm Vạn Quân nhìn tôi.
Trong ánh mắt xuất hiện thêm vài phần cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.
Rất lâu sau.
Ông khẽ thở dài.
“Được.”
“Giao cho cậu.”
“Nhưng nhớ kỹ.”
“Đừng tự tạo áp lực cho mình quá lớn.”
“Cho dù không bán được khu đất đó.”
“Thịnh Hằng cũng chưa đến mức phá sản.”
“Cùng lắm chỉ là nguyên khí tổn thương nặng nề.”
“Tôi hiểu.”
Tôi nói.
“Nhưng tôi không muốn nhìn công ty này sụp đổ.”
Tôi nói thật lòng.
Hơn một năm ở Thịnh Hằng.
Từ một nhân viên tạp vụ vệ sinh ở tầng thấp nhất.
Tôi từng bước trở thành trợ lý của chủ tịch.
Chính công ty này đã cho tôi một kế sinh nhai vào lúc tuyệt vọng nhất.
Cho tôi cơ hội đứng dậy lần nữa.
Khi tất cả mọi người đều tránh tôi như tránh dịch.
Thẩm Vạn Quân lại lựa chọn tin tưởng tôi.
Và trọng dụng tôi.
Ân tri ngộ này.
Tôi không thể không báo đáp.
Kể từ ngày đó.
Tôi vận hành như một cỗ máy đã được lên dây cót.
Ban ngày.
Tôi nghiên cứu toàn bộ tài liệu liên quan đến khu đất phía tây thành phố.
Vị trí địa lý.
Điều kiện quy hoạch.
Hệ thống tiện ích xung quanh.
Tiềm năng tăng giá.
Tôi không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Ban đêm.
Tôi thông qua đủ loại mối quan hệ để liên hệ với những người mua tiềm năng.
Gọi điện từng người một cho những bạn bè cũ trong giới đầu tư.
Dò hỏi ý định của họ.
Quá trình này khó khăn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Khủng hoảng tài chính đang bao trùm khắp nơi.
Ai cũng ôm chặt ví tiền của mình.
Còn ai muốn bỏ tiền mua đất vào thời điểm này nữa?
Những người mua từng tỏ ra hứng thú trước đây.
Giờ đây lần lượt biến thành rùa rụt cổ.
Không nghe điện thoại.
Không trả lời email.
Giống như đã bốc hơi khỏi thế gian.
Tuần đầu tiên.
Không có bất kỳ tiến triển nào.
Tuần thứ hai.
Vẫn không có bất kỳ tiến triển nào.
Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Liệu có phải tôi quá tự cho mình là đúng không?
Một người từng làm nhân viên tạp vụ vệ sinh như tôi.
Dựa vào đâu mà cho rằng mình có thể làm được chuyện mà mấy chục người bên phòng Đầu tư còn không làm nổi?
Nhưng mỗi lần cảm thấy sắp không chống đỡ được nữa.
Tôi lại nhớ tới câu nói của Thẩm Vạn Quân.
“Tôi muốn xem thử rốt cuộc cậu có thể bình tĩnh đến mức nào.”
Bình tĩnh.
Đó có lẽ là ưu điểm duy nhất của tôi.
Chương 9: Tuyệt cảnh gặp đường sống
Tối thứ Tư của tuần thứ ba.
Tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự liệu.
Đầu dây bên kia là giọng một cô gái trẻ.
Nghe chừng mới ngoài hai mươi tuổi.
Trong giọng nói mang theo sự đoan trang và lễ độ đặc trưng của những tiểu thư xuất thân danh gia.
“Xin hỏi có phải anh Lục Thần không ạ?”
“Là tôi.”
“Xin hỏi cô là?”
“Tôi tên Tô Niệm Khanh.”
“Đến từ Tập đoàn Tô Thị.”
Cô dừng một chút rồi nói tiếp:
“Cha tôi bảo tôi liên hệ với anh.”
“Nghe nói trong tay anh đang có một khu đất phía tây thành phố muốn chuyển nhượng?”
“Ông ấy muốn hẹn anh gặp mặt trao đổi.”
Tập đoàn Tô Thị.
Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.
Tô Thị là một trong mười tập đoàn bất động sản lớn nhất cả nước.
Tổng tài sản lên tới hàng nghìn tỷ.
Nếu họ thật sự hứng thú với khu đất phía tây thành phố.
Điều đó không chỉ đồng nghĩa với việc tìm được người mua.
Mà còn rất có khả năng bán được với mức giá lý tưởng.
Nhưng vấn đề là…
Một tập đoàn khổng lồ như Tô Thị.
Vì sao đột nhiên lại chú ý tới dự án này?
Hơn nữa.
Làm sao họ biết tôi đang phụ trách chuyện này?
Rõ ràng tôi chỉ tiếp xúc với một số tổ chức đầu tư vừa và nhỏ.
“Tô tiểu thư.”
Tôi cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.
“Mạo muội hỏi một câu.”
“Tô tổng biết thông tin về khu đất đó từ đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Sau đó Tô Niệm Khanh khẽ cười.
“Thanh Vãn nói với tôi.”
“Thanh Vãn?”
“Đúng vậy.”
“Thẩm Thanh Vãn là bạn học đại học của tôi.”
“Cũng là bạn rất thân.”
Trong giọng cô mang theo ý cười.
“Cô ấy nói anh đang giúp cha mình xử lý một chuyện rất quan trọng.”
“Nhờ tôi xem có thể giúp được gì không.”
“Tôi về kể với cha tôi một câu.”
“Cha tôi lập tức cho người đánh giá dự án.”
“Sau đó nhận thấy khu đất đó quả thực có giá trị phát triển.”
Chaporia
Bình Luận (0)