Nó chỉ biến tôi thành một người giống như hắn.
“Không muốn.”
Tôi đáp.
“Không phải vì tôi rộng lượng.”
“Mà vì không đáng.”
“Dành thời gian và sức lực để hận một người.”
“Lãng phí quá.”
Thẩm Thanh Vãn nhìn tôi.
Trong ánh mắt lại xuất hiện thứ cảm xúc mà tôi không đọc hiểu được.
“Anh biết không?”
Cô khẽ nói.
“Anh là người kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp.”
“Kỳ lạ chỗ nào?”
“Rõ ràng còn rất trẻ.”
“Nhưng cách nói chuyện và làm việc lại giống một người trung niên.”
Cô nghiêng đầu suy nghĩ.
Một lúc sau mới nói tiếp:
“Nhưng cũng không phải kiểu người trung niên già dặn cứng nhắc.”
“Mà là một cảm giác rất…”
“Rất thông thấu.”
Tôi bật cười.
“Thông thấu?”
“Ý cô là tôi giống người trong suốt à?”
“Không phải trong suốt.”
Cô nghiêm túc lắc đầu.
“Mà là trong trẻo.”
“Là kiểu trong trẻo sẽ không bị những thứ ô uế bên ngoài làm vẩn đục.”
Tôi nhìn vào mắt cô.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.
Cũng phản chiếu bóng dáng của tôi.
Khoảnh khắc đó.
Dường như có thứ gì đó trong lòng tôi âm thầm lung lay.
Giống như một chiếc hộp đã phủ bụi quá lâu.
Được ai đó nhẹ nhàng mở ra một khe hở nhỏ.
Chương 12: Dòng chảy ngầm
Những ngày sau đó.
Tình hình của tập đoàn Thịnh Hằng dần ổn định trở lại.
Tập đoàn Tô Thị mua lại khu đất phía tây thành phố với giá hai trăm chín mươi triệu tệ.
Thấp hơn giá thị trường mười triệu.
Bởi vì Tô Chấn Bang nói:
“Đã là bạn của Thanh Vãn thì coi như giá hữu nghị.”
Thẩm Vạn Quân không có ý kiến gì.
Hai trăm chín mươi triệu tệ tiền mặt thu hồi đã đủ giúp công ty vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Chức vụ của tôi cũng thay đổi.
Từ “Trợ lý Chủ tịch”.
Trở thành “Giám đốc Bộ phận Phát triển Chiến lược”.
Phụ trách quy hoạch dài hạn và các hoạt động đầu tư, sáp nhập của công ty.
Tốc độ thăng chức như vậy đã gây ra không ít bàn tán trong nội bộ.
Có người nói tôi có năng lực.
Có người nói tôi dựa vào quan hệ.
Đủ loại ý kiến khác nhau.
Tôi lựa chọn bỏ ngoài tai.
Nhưng có những chuyện.
Tôi không thể bỏ ngoài tai.
Một buổi chiều giữa tháng Mười Một.
Tôi nhận được một cuộc gọi nặc danh.
“Giám đốc Lục, xin chào.”
Giọng nói bên kia đã được xử lý biến âm.
Nghe giống hệt giọng của một cỗ máy.
“Anh là ai?”
“Một người muốn giúp anh.”
Đối phương nói.
“Anh có phải vẫn luôn muốn biết chuyện của Hoa Tín Capital ba năm trước rốt cuộc là ai đứng phía sau thao túng không?”
Tim tôi chợt trùng xuống.
“Ý anh là gì?”
“Anh nghĩ đó chỉ là một vụ đổ tội đơn giản sao?”
“Không.”
“Đó là một ván cờ được sắp đặt kỹ lưỡng.”
“Mục đích chính là đá anh ra khỏi giới tài chính.”
“Có người âm thầm nhúng tay vào.”
“Còn anh.”
“Chỉ là quân cờ bị hy sinh mà thôi.”
“Ai?”
“Anh thử đoán xem.”
“Năm đó đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Hoa Tín Capital là ai?”
Nói xong câu đó.
Đối phương lập tức cúp máy.
Tôi siết chặt điện thoại.
Tim đập như trống trận.
Đối thủ lớn nhất của Hoa Tín Capital?
Năm đó.
Hoa Tín Capital đang cạnh tranh với một tổ chức đầu tư khác để giành quyền bảo lãnh niêm yết cho một doanh nghiệp quan trọng.
Tập đoàn Thịnh Hằng.
Thẩm Vạn Quân.
Một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.
Nhưng ngay lập tức bị ép xuống.
Không thể nào.
Thẩm Vạn Quân không có lý do gì để hại tôi.
Ba năm trước tôi còn chưa quen biết ông.
Ông thậm chí còn không biết tôi là ai.
Cho dù muốn chèn ép Hoa Tín Capital.
Ông cũng không cần phải ra tay với một chuyên viên phân tích cấp thấp như tôi.
Nhưng…
Nếu lời người kia nói là thật thì sao?
Nếu thật sự có người đứng sau sắp đặt mọi thứ.
Vậy người đó là ai?
Mục đích thực sự là gì?
Tôi ngồi trong văn phòng.
Nhìn chằm chằm tập tài liệu trên bàn thật lâu.
Đầu óc rối như tơ vò.
Điện thoại lại vang lên.
Lần này là Thẩm Thanh Vãn.
“Lục Thần.”
“Tối nay anh có rảnh không?”
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng.
Hoàn toàn không biết tâm trạng hiện tại của tôi.
“Có chuyện gì sao?”
“Ba tôi muốn mời anh tới nhà ăn cơm.”
“Ông ấy nói muốn cảm ơn anh đàng hoàng.”
Tôi im lặng hai giây.
“Được.”
Sau khi cúp máy.
Tôi ngả người ra sau ghế.
Nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Bất kể chuyện đó là thật hay giả.
Có lẽ tối nay.
Tôi sẽ tìm được một vài câu trả lời.
Chương 13: Bữa cơm gia đình
Nhà họ Thẩm nằm trong một khu biệt thự phía đông thành phố.
Là một căn biệt thự độc lập ba tầng.
Bề ngoài không quá xa hoa.
Nhưng từng chi tiết đều toát lên cảm giác chất lượng và tinh tế.
Khi tôi tới nơi.
Đã là sáu giờ rưỡi tối.
Thẩm Thanh Vãn đích thân ra cửa đón tôi.
“Sắc mặt anh không được tốt lắm.”
Cô nhìn tôi một cái.
“Có phải gần đây làm việc quá mệt không?”
“Không sao.”
“Chắc tối qua ngủ không ngon thôi.”
Cô không hỏi thêm.
Chaporia
Bình Luận (0)