Chỉ dẫn tôi đi vào phòng khách.
Phong cách trang trí phòng khách rất giống con người Thẩm Vạn Quân.
Không phô trương.
Nhưng mọi chi tiết đều thể hiện đẳng cấp.
Trên tường treo vài bức thư họa của danh gia.
Trên bàn trà bày một bộ ấm tử sa.
Trong không khí thoang thoảng mùi đàn hương dịu nhẹ.
Thẩm Vạn Quân đang ngồi trên ghế sofa uống trà.
Nhìn thấy tôi bước vào.
Ông cười rồi vẫy tay.
“Tiểu Lục.”
“Lại đây ngồi.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Thẩm Thanh Vãn rót cho mỗi người một chén trà.
“Hôm nay mời cậu tới.”
“Chủ yếu là muốn cảm ơn cậu.”
Thẩm Vạn Quân nâng chén trà lên.
Ra hiệu với tôi.
“Chuyện khu đất phía tây thành phố.”
“Cậu xử lý rất đẹp.”
“Nếu không có cậu.”
“Lần này cho dù Thịnh Hằng không phá sản.”
“Cũng phải tổn thương nguyên khí nặng nề.”
“Chủ tịch Thẩm quá lời rồi.”
“Đó là việc tôi nên làm.”
“Việc nên làm?”
Thẩm Vạn Quân bật cười.
“Thời buổi này.”
“Người thật sự coi trọng bốn chữ ‘việc nên làm’ không còn nhiều nữa.”
Chúng tôi trò chuyện một lúc về tình hình gần đây của công ty.
Bầu không khí khá thoải mái.
Thẩm Thanh Vãn thỉnh thoảng chen vào vài câu.
Phần lớn thời gian đều ngồi yên bên cạnh.
Lắng nghe chúng tôi nói chuyện.
Thỉnh thoảng lại rót thêm trà cho tôi.
Đến lúc dùng bữa.
Thẩm Vạn Quân bỗng hỏi một câu ngoài dự liệu.
“Tiểu Lục.”
“Cậu thấy Thanh Vãn thế nào?”
Động tác gắp thức ăn của tôi lập tức khựng lại.
Khóe mắt vô thức liếc sang bên cạnh.
Tôi thấy Thẩm Thanh Vãn cũng sững người.
Gò má trắng ngần thoáng chốc nhuộm lên một tầng đỏ nhạt.
“Ý chủ tịch Thẩm là phương diện nào?”
“Phương diện nào cũng được.”
Giọng Thẩm Vạn Quân rất tự nhiên.
Giống như đang trò chuyện về một chuyện hết sức bình thường.
“Cứ nói suy nghĩ thật lòng của cậu là được.”
Tôi đặt đũa xuống.
Nghiêm túc suy nghĩ một lát.
Sau đó mới trả lời:
“Thanh Vãn là một người rất có tài năng.”
“Tranh của cô ấy rất có linh khí.”
“Không phải kiểu bị kỹ thuật trói buộc.”
“Tính cách cũng rất tốt.”
“Bề ngoài có vẻ lạnh nhạt.”
“Nhưng thực ra rất ấm áp.”
“Cũng rất biết nghĩ cho người khác.”
Thẩm Vạn Quân gật đầu.
Sau đó lại hỏi:
“Vậy cậu có thích con bé không?”
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.
Thẩm Thanh Vãn đỏ bừng mặt.
Ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng hồng nhạt.
“Ba!”
“Ba nói linh tinh gì thế!”
Thẩm Vạn Quân bật cười lớn.
Xua tay liên tục.
“Được rồi được rồi.
”
“Không hỏi nữa.”
“Không hỏi nữa.”
Nhưng tôi biết.
Đáp án của câu hỏi ấy.
Đã có sẵn trong lòng tôi từ lâu.
Ăn cơm xong.
Thẩm Thanh Vãn tiễn tôi ra cửa.
Gió đêm hơi lạnh.
Cô khoác một chiếc áo len mỏng.
Đứng dưới ánh đèn đường.
Bóng dáng bị kéo dài thật xa.
“Những lời ba tôi nói.”
“Anh đừng để trong lòng nhé.”
Giọng cô mang theo chút ngượng ngùng.
“Ông ấy là vậy đó.”
“Nghĩ gì nói nấy.”
“Chẳng bao giờ để ý hoàn cảnh.”
“Không sao.”
Tôi cười.
“Thật ra tôi thấy chủ tịch Thẩm nói rất đúng.”
“Hả?”
“Có những chuyện.”
“Đúng là nên nói ra.”
Thẩm Thanh Vãn ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh đèn đường rơi xuống đôi mắt cô.
Lấp lánh như cả bầu trời sao bị nghiền nát rồi rắc vào đó.
Tôi khẽ mở miệng.
Muốn nói ra câu nói ấy.
Nhưng đến cuối cùng.
Vẫn nuốt trở lại.
Không phải vì không dám.
Mà vì tôi cảm thấy.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Tôi còn quá nhiều việc chưa làm xong.
Còn quá nhiều vấn đề chưa tìm được đáp án.
Trước khi làm rõ tất cả.
Tôi không thể kéo một người vô tội vào vòng xoáy này.
“Đi đường cẩn thận nhé.”
Thẩm Thanh Vãn nói.
“Ừ.”
“Cô cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Tôi ngồi lên xe điện.
Quay đầu nhìn cô một cái.
Cô đứng trước cửa.
Mỉm cười vẫy tay với tôi.
Nụ cười ấy trong màn đêm.
Giống như một đóa hoa lặng lẽ nở rộ.
Tôi vặn tay ga.
Chiếc xe điện phát ra tiếng vo ve rồi lao vào màn đêm.
Phía sau lưng.
Ngọn đèn ấy vẫn luôn sáng.
Cho đến khi tôi rẽ qua góc phố.
Không còn nhìn thấy nữa.
Chương 14: Sự thật dần lộ diện
Ba ngày sau cuộc điện thoại nặc danh.
Tôi nhận được một kiện chuyển phát nhanh.
Không có thông tin người gửi.
Bên trong chỉ có một chiếc USB.
Tôi cắm USB vào máy tính.
Bên trong chỉ có một thư mục.
Trong thư mục là vài tệp PDF cùng một số file ghi âm.
Tôi mở tệp PDF đầu tiên.
Đồng tử lập tức co lại.
Đó là biên bản cuộc họp từ ba năm trước.
Ghi chép nội dung thảo luận của hội đồng quản trị Hoa Tín Capital.
Trong biên bản ghi rất rõ.
Dự án bảo lãnh niêm yết của tập đoàn Thịnh Hằng.
Do Lâm Viễn Chu phụ trách toàn bộ.
Mà người phê duyệt cuối cùng của báo cáo đánh giá rủi ro.
Không phải Lục Thần.
Mà chính là Lâm Viễn Chu.
Điều đó có nghĩa.
Bản báo cáo đánh giá rủi ro bị quy kết là “tồn tại sai sót nghiêm trọng”.
Vốn dĩ không phải trách nhiệm của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)