“Không cần em chọn.”

“Anh sẽ cạnh tranh với cậu ta.”

“Con chó thắng cuối cùng chỉ có một.”

“Nhất định sẽ là anh.”

Nói xong.

Cậu ấy quay người chuẩn bị nghênh chiến.

Bắt đầu cởi áo khoác.

Để lộ đường cong nơi eo bụng.

Ngón tay còn tiếp tục kéo xuống dưới.

Tôi hoảng hốt lên tiếng.

“Đừng cởi nữa!”

Ngoài cửa.

Bùi Tri Viêm nghe thấy động tĩnh.

“Tiểu Hạ! Cậu sao thế?”

Cậu ấy dùng sức đẩy cửa.

Giọng nói đã mang theo vẻ hoảng loạn.

Lại hung hăng đá mạnh vào cánh cửa.

Nhưng cửa đã bị khóa trái.

Không mở được.

Đúng lúc ấy.

Một người anh em đang chờ bên ngoài bỗng hớt hải chạy tới.

“Anh Viêm!”

“Lâm Môi đang tìm anh khắp nơi!”

“Cô ấy nhìn thấy thứ hạng game của anh rồi!”

“Nụ hôn đầu tiên cô ấy đồng ý cho anh!”

“Quá hạn sẽ không chờ đâu!”

Thời gian sắp bước sang nửa đêm.

Tiếng gõ cửa của Bùi Tri Viêm lập tức khựng lại.

Cậu ấy kinh ngạc hỏi lại:

“Cô ấy thật sự đồng ý rồi?”

“Đúng vậy!”

“Mau lên!”

“Tao chở mày qua đó!”

“Nhanh lên!”

“Đó là nữ thần mày thầm thích suốt sáu năm đấy!”

Bùi Tri Viêm nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay bạn.

Chạy vội xuống lầu.

Nhưng đi được vài bước lại quay đầu lại.

Khẽ gõ lên cửa.

“Tiểu Hạ.”

“Bố mẹ cậu vẫn ở nhà.”

“Nếu có chuyện gì thì gọi họ.”

“Tôi thật sự có việc gấp.”

“Lần sau đừng tìm người giả làm bạn trai nữa.”

“Không an toàn đâu.”

Dưới lầu.

Tiếng động cơ mô tô vang lên ầm ĩ.

Tiếng cười vui sướng của thiếu niên cũng dần xa khuất.

Mùa hè năm mười tám tuổi ấy.

Cuối cùng Bùi Tri Viêm cũng có thể hôn được người mình thầm yêu suốt sáu năm.

Còn mối tình thầm kín của tôi.

Lại kết thúc mà chẳng đi đến đâu.

Tôi vốn định buồn bã một chút.

Nhưng Thẩm Dã vẫn đang tụt dở quần.

Nên tôi chỉ có thể bảo cậu ấy mặc quần vào trước.

Bố mẹ gõ cửa.

“Các con đang làm gì thế?”

Thẩm Dã mở cửa.

Khác hẳn với con chó điên ghen tuông vừa rồi.

Cậu ấy ngoan ngoãn mỉm cười.

“Không có gì đâu ạ.”

“Cháu làm bé cưng giận.”

“Đang tự phạt mình thôi.”

Bố mẹ lo lắng nhìn tôi.

“Tiểu Hạ.”

“Đừng tùy tiện làm chủ nhân nhé.”

“Đánh bị thương thì bảo hiểm y tế không chi trả đâu.”

Đêm đã khuya.

Thẩm Dã nhận được điện thoại từ đội tuyển.

Phải quay về tập huấn.

Đứng trước cửa.

Cậu ấy lưu luyến không nỡ rời đi.

“Bé cưng.”

“Em phải chịu trách nhiệm với anh và cả con chim của anh.”

“Anh sẽ luôn để mắt đến em.”

________________________________________

09

Cuối cùng.

Chỉ còn lại một mình tôi.

Mệt mỏi đến kiệt sức.

Đợi có thời gian.

Tôi sẽ nghiêm túc nói rõ mọi chuyện với Thẩm Dã.

Theo thói quen.

Tôi mở vòng bạn bè.

Thứ đang tràn ngập màn hình là một đoạn video.

Trong video.

Bùi Tri Viêm cúi người.

Thận trọng, thành kính hôn lên trán Lâm Môi.

Vành tai đỏ bừng như sắp phát sáng.

Người quay video đang không ngừng hò hét.

“Anh Viêm đúng là ngây thơ thật đấy!”

“Tay còn run nữa kìa!”

“Đối với người mình thầm yêu suốt sáu năm thì đương nhiên phải cẩn thận rồi.”

“Chứ đâu phải chơi bời qua đường.”

Có người cười hỏi:

“Mọi người đang nói Phương Giác Hạ à?”

“Cô ta gửi đủ loại ảnh cho anh Viêm.”

“Còn tự hạ điểm chuẩn, đổi nguyện vọng để đuổi theo nữa.”

“Đúng là liếm chó chính hiệu.”

“Đàn ông thích kiểu con gái trong sáng.”

“Chứ không thích loại đàn bà lẳng lơ đâu~”

Người đó còn chưa nói hết.

Bùi Tri Viêm đã hất văng chiếc điện thoại.

Giọng nói đầy tức giận.

“Cút hết đi.”

Tôi không ngủ được.

Nửa đêm.

Tôi gọi bố mẹ giúp mình chuyển vài thùng đồ đi.

Ông lão thu mua phế liệu vừa phân loại tài liệu vừa cảm thán:

“Cô bé chăm chỉ thật đấy.”

“Một bộ đề mà mua nhiều quyển thế này cơ à?”

Những ngày tháng kèm Bùi Tri Viêm học.

Một bài toán.

Tôi phải nghiền ngẫm đến mười lần.

Mới dám đem đi giảng cho cậu ấy.

Tài liệu tích lũy suốt sáu năm.

Cuối cùng chỉ bán được hai trăm năm mươi tệ.

Tôi chụp ảnh lại.

Đăng lên vòng bạn bè.

Tháng Chín sẽ đến Đại học Bắc Kinh nhập học.

Ai cần phụ đạo, có thể liên hệ tôi.

Bài đăng ấy.

Nhanh chóng đè mất bức ảnh nụ hôn của Bùi Tri Viêm.

Năm mười tám tuổi.

Bọn họ lựa chọn hôn nhau.

Còn tuổi mười tám của tôi.

Tôi muốn chạy về phía tương lai.

10

Ngoài giờ làm thêm.

Thẩm Dã đã xin được phương thức liên lạc của tôi.

Ngày nào cũng báo cáo hành trình.

Dù tôi đã giải thích rất nhiều lần.

Rằng là có người dùng ảnh của tôi để yêu qua mạng với cậu ấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...