Những tin nhắn đó.

Những tình cảm đó.

Đều là giả.

Chúng tôi đều là người bị hại.

Thẩm Dã biết được sự thật.

Im lặng một lúc.

Rồi lại lặp lại câu nói quen thuộc.

“Nhưng anh rất truyền thống.”

“Em nhìn hết của anh rồi.”

“Anh là đàn ông mà, anh để ý cái gì chứ?”

“Chim của đàn ông cả đời chỉ trang điểm cho một người xem.”

“Em không thể bỏ rơi anh.”

Nói đến cuối.

Giọng cậu ấy trở nên tủi thân.

Dính sát vào điện thoại.

“Anh thật sự không có…”

“Dù chỉ một chút thôi…”

“Điểm nào khiến em thích sao?”

Huấn luyện viên bên kia lại giục cậu ấy lên máy.

“Được rồi, lại đang nói chuyện với vợ à?”

“Tôi gọi cái tên hạng hai toàn server đến PK với cậu rồi.”

“Mà sao tên người này lại là tên đôi với cậu thế?”

Thẩm Dã bỗng cười lạnh.

“Cứ gọi tới đi.”

“Nhớ quảng bá cho tốt.”

“Càng đông càng vui.”

Nhưng vừa quay lại nói chuyện với tôi.

Giọng điệu lập tức dính người đến mức phát ngấy.

“Bé cưng.”

“Cuối tuần em đến xem anh thi đấu được không?”

“Cái thứ lừa anh cày rank ấy.”

“Anh sẽ đánh cho cậu ta mềm mềm dẻo dẻo.”

“Được không, bé cưng?”

“Không đến xem à?”

“Anh còn học quyền anh nữa đấy.”

Quả thật tôi có hơi động lòng.

Nhưng dạo này học sinh đến học thêm cũng nhiều.

Một ngày kiếm được mấy chục nghìn tệ.

Lúc còn đang do dự.

Tôi nhận được tin nhắn xin lỗi của Lâm Môi.

Tôi thay bạn trai tôi nói xin lỗi nhé~

Cảm ơn cậu đã làm công cụ miễn phí suốt sáu năm.

Cảm ơn cậu đã miễn phí phụ đạo cho bạn trai tôi.

Còn đưa anh ấy đến bên cạnh tôi nữa~

Cuối tuần anh ấy thi đấu.

Nhưng anh ấy không cho cậu tới.

Tôi lén mời cậu.

Muốn đến xem không?

Tôi quay đầu nói với Thẩm Dã:

“Bạn gái cậu ta cũng đến xem thi đấu.”

Giọng Thẩm Dã rất bình tĩnh.

“Ồ.”

“Đánh cùng luôn không?”

Lần này.

Tôi nhất định phải đi xem thử.

________________________________________

11

Giải đấu giao lưu diễn ra vào buổi tối.

Hiện trường đông nghịt người.

Ảnh của Thẩm Dã được treo ở vị trí trung tâm.

Trong ảnh.

Cậu ấy ngậm một chiếc lá cây.

Mặt không cảm xúc.

Ngón tay tạo dáng kiểu trung nhị như đang tuyên bố giành hạng nhất.

Có hơi màu mè.

Nhưng cũng khá đáng yêu.

Tôi bật cười.

Lén giơ điện thoại lên định chụp lại.

Nhưng cổ tay bỗng bị ai đó kéo mạnh.

“Sao cậu lại đuổi tới tận đây?”

Bùi Tri Viêm nhìn cách trang điểm và ăn mặc của tôi.

Ánh mắt khựng lại.

Trên mặt thoáng hiện vẻ mất tự nhiên.

Sau đó lại cười.

Vươn tay véo nhẹ má tôi.

Cậu ấy lúc nào cũng như vậy.

Luôn làm những hành động mập mờ.

Khiến người khác hiểu lầm.

Tôi lùi về sau.

Nhíu mày.

“Đừng như vậy.”

“Cậu có bạn gái rồi.”

Bùi Tri Viêm cười càng vui vẻ hơn.

“Bảo sao mấy hôm nay cứ tránh tôi.”

“Tránh hiềm nghi à?”

“Sau này chúng ta cùng học Đại học Nam Kinh.”

“Tôi vẫn sẽ tiếp tục chăm sóc cậu.”

Tôi ngạc nhiên.

“Cậu không xem vòng bạn bè của tôi à?”

“Lâm Môi xóa cậu rồi.”

“Con gái mà, hay ghen.”

“Cô ấy còn bảo đám bạn tôi cũng xóa cậu luôn.”

“Cậu không để ý chứ?”

Bùi Tri Viêm nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Dường như muốn tìm kiếm điều gì đó.

Tôi bật cười.

“Xóa rồi càng tốt.”

Tôi lười nói nhảm với cậu ấy.

Xoay người tìm chỗ ngồi xem thi đấu.

Nhưng lại bị Bùi Tri Viêm kéo tay lại.

Cậu ấy nhét vào tay tôi một gói băng vệ sinh.

Vừa dỗ dành vừa đẩy tôi vào nhà vệ sinh nữ.

“Giúp tôi đưa cho chị dâu tương lai của cậu.”

“Lát nữa cậu đi cửa sau nhé.”

“Dù sao cậu cũng không hiểu game.”

Tôi vẫn đem đồ đưa cho Lâm Môi.

Vừa nhìn thấy tôi.

Cô ấy đã cười khẩy.

“Cậu nghe lời chẳng khác gì một con chó.”

Thấy tôi không phản ứng.

Lâm Môi lại không nhịn được mà nói tiếp:

“Da mặt dày thật đấy.”

“Cậu thật sự nghĩ Bùi Tri Viêm thích cậu sao?”

“Cậu ấy sai người bắt nạt cậu.”

“Sau đó lại giả vờ anh hùng cứu mỹ nhân.”

“Tất cả đều là để theo đuổi tôi.”

Bước chân đang rời đi của tôi khựng lại.

Đầu óc như bị ai đấm một cú thật mạnh.

Cho dù đã qua nhiều năm.

Những ngày tháng bị cả lớp lạnh nhạt.

Bị mọi người làm ngơ.

Hộp cơm bị mất.

Những bài kiểm tra phải liên tục chứng minh bản thân.

Cùng ánh mắt thất vọng của giáo viên khi gọi điện cho bố mẹ tôi…

“Con gái anh chị thật quá đáng thất vọng.”

“Gia giáo như thế nào vậy?”

“Gian lận mà còn không biết xấu hổ sao?”

Khi ấy.

Bố mẹ tôi đã cúi đầu xin lỗi thay tôi.

Không ngừng bồi thường và giải thích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...