Dù sao cậu ấy cũng đâu có nổi giận.
________________________________________
13
Tôi đứng ở góc hành lang.
Mặc cho Thẩm Dã ôm lấy mình.
Tôi vuốt tóc cậu ấy rất lâu.
Đến khi được dỗ dành đủ rồi.
Cậu ấy mới khẽ hừ một tiếng.
“Lát nữa nếu anh thắng.”
“Có thể cho anh một cơ hội không?”
“Được không?”
“Được không nào?”
Làm mình làm mẩy.
Vô lý gây sự.
Thế nhưng.
Tôi lại không hề thấy ghét.
Tóc cậu ấy cọ vào tay tôi.
Ngứa ngáy.
Mà lòng tôi cũng ngứa ngáy theo.
“Vậy anh đánh cậu ta khóc được không?”
Đôi mắt Thẩm Dã lập tức sáng lên.
“Đơn giản vậy thôi à?”
“Dùng chân cũng làm được.”
“Nhưng anh muốn lấy trước một phần thưởng.”
Cậu ấy ngậm lấy sợi dây chuyền trước ngực tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
Đó là dây chuyền Bùi Tri Viêm tặng.
Trước đây tôi nâng niu nó như bảo vật.
Bây giờ.
Tôi tháo xuống.
Đưa cho Thẩm Dã.
Tôi ngồi vào khu VIP riêng.
Từ vị trí này.
Có thể nhìn thấy hàng ghế đầu.
Lâm Môi đang vẫy bảng đèn của Bùi Tri Viêm.
Trên đó viết:
My Boyfriend
Một cô gái ngồi bên cạnh nhìn cô ấy đầy ngưỡng mộ.
“Bạn trai cậu là thiên tài hạng hai toàn server đó à?”
“Ừ.”
“Anh ấy vì tôi nên mới chơi game.”
“Ai ngờ lại giỏi đến thế.”
“Thi đại học còn cố tình thi kém.”
“Chỉ để theo đuổi tôi thôi.”
Lâm Môi và Bùi Tri Viêm nhìn nhau từ xa.
Máy quay bắt trúng khoảnh khắc ấy.
Phóng lớn lên màn hình.
Còn dùng hiệu ứng trái tim bao quanh.
Dưới khán đài lập tức có người bàn tán.
“Áp lực của Thẩm Dã chắc lớn lắm.”
“Đối diện là thiên tài nở muộn.”
“Người ta còn có bạn gái cổ vũ nữa.”
“Thắng chắc rồi.”
Một người khác lập tức phản bác:
“Hả?”
“Lúc nhà cậu còn đang nghịch bùn thì thời niên thiếu của Thẩm Dã đã quét sạch các bảng đấu người lớn rồi.”
“Nhà cậu thì sao?”
“Anh trai Thẩm từng bị người nhà nhốt vào trung tâm cai nghiện game.”
“Lý lịch đầy vết đen.”
“Còn Bùi Tri Viêm từ nhỏ đến lớn đều là học sinh ngoan nhé!”
Khán đài cãi nhau ầm ĩ.
Thẩm Dã thì chẳng hề áp lực.
Cậu ấy ngậm sợi dây chuyền tôi đưa.
Cắn tới cắn lui.
Sợi dây chuyền nữ giới đeo trên cổ cậu ấy.
Trông như dây xích buộc chó.
Trận đấu bắt đầu.
Ván đầu tiên.
Ba phút.
Màn hình của Bùi Tri Viêm tối đen.
Cậu ấy nhướng mày.
Còn quay xuống khán đài cười với Lâm Môi.
“Làm lại đi.”
“Hôm nay cảm giác tay không tốt.”
Ván thứ hai.
Nhân vật trong game của Bùi Tri Viêm vừa ló đầu ra.
Thẩm Dã từ trên trời giáng xuống.
Đánh cậu ấy chạy loạn như một con lợn rừng.
Bùi Tri Viêm đột ngột đứng bật dậy.
Tháo tai nghe xuống.
Sắc mặt vô cùng khó coi.
“Tạm dừng.”
Dưới khán đài.
Tiếng la ó vang lên khắp nơi.
14
Sắc mặt Bùi Tri Viêm trắng bệch.
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào Thẩm Dã.
Khi nhìn thấy sợi dây chuyền trong miệng cậu ấy.
Biểu cảm bỗng cứng lại trong thoáng chốc.
Sao lại quen mắt như vậy?
Rất giống món quà cậu ấy từng tặng Phương Giác Hạ.
Một sợi dây chuyền đấu giá được ở buổi đấu giá.
Ngay cả Lâm Môi cũng không có.
“… Cậu đang đeo cái gì vậy?”
Thẩm Dã lập tức nhét dây chuyền vào trong áo.
“Dây xích chó bạn gái tặng.”
“Thế nào?”
“Cậu cũng muốn à?”
Nói xong còn nhe răng cắn không khí.
Bùi Tri Viêm quay đầu đi.
Đúng là thần kinh.
Thì ra con chó điên này có bạn gái rồi.
May thật.
Như vậy sẽ không đi quấy rầy Phương Giác Hạ nữa.
Tâm trạng Bùi Tri Viêm tốt hơn hẳn.
Gọi nhân viên tới điều chỉnh thiết bị.
Giữa trận nghỉ nửa tiếng.
Thẩm Dã nhàm chán ngậm dây chuyền.
Xuống sân đi dạo.
Đi vòng vòng.
Tuần tra khắp nơi.
Còn chớp mắt với tôi một cái.
Tôi nhìn cậu ấy đi vào hành lang.
Dần biến mất trong bóng tối.
Sau đó cúi đầu nghịch điện thoại.
Đợi trọng tài tuyên bố tiếp tục thi đấu.
Thẩm Dã vẫn chưa xuất hiện.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Nhìn xuống dưới sân.
Mấy gương mặt quen thuộc trong nhóm bạn của Bùi Tri Viêm đã không còn ở chỗ ngồi nữa.
Đợi thêm vài phút.
Khán đài đã bắt đầu la ó.
Huấn luyện viên bên phía Thẩm Dã xin phép đi tìm người.
“Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Đúng lúc ấy.
Nhóm bạn của Bùi Tri Viêm cũng quay trở lại.
Trên mặt có vài vết xước.
Nhưng vẫn cười hì hì.
Liên tục dẫn dắt dư luận giúp Bùi Tri Viêm.
Huýt sáo vang trời.
“Bọn tao thấy cậu ta vừa khóc vừa chạy đấy!”
“Thẩm Dã nhìn thấy thiên tài Bùi ca liền sợ đến đái ra quần!”
“Cố gắng hơn mười năm cũng không bằng Bùi ca nhà tao chơi một tháng!”
Chaporia
Bình Luận (0)