“Không có thiên phú thì nên giải nghệ đi!”

“Dù sao hồi nhỏ cũng bị gia đình tống vào trung tâm cai nghiện game.”

“Ra ngoài rồi cứ điên điên khùng khùng.”

“Đến bố mẹ còn không cần nữa mà.”

“Tâm lý chắc chắn có vấn đề rồi~”

Ngay cả Lâm Môi cũng không nhịn được mà lên tiếng:

“Chậc.”

“Thẩm Dã đúng là chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp nào.”

Bùi Tri Viêm đứng dậy.

Bày ra dáng vẻ rộng lượng.

An ủi toàn bộ khán giả.

“Thôi vậy.”

“Hòa đi.”

“Tôi không muốn lãng phí thời gian nữa.”

“Còn phải đi hẹn hò.”

“Hòa! Hòa! Hòa!”

Đám bạn lập tức hô theo.

Bùi Tri Viêm mỉm cười.

“Cảm ơn mọi người.”

“Tối nay mọi chi phí tôi bao hết.”

“Sau này tôi còn phải tập trung học hành.”

“Hôm nay cũng là trận cuối cùng rồi.”

“Tôi thật sự không ngờ.”

“Thẩm Dã lại không chịu thua đến vậy.”

Mấy tài khoản truyền thông lập tức bu quanh cậu ấy.

Dù sao danh tiếng của Thẩm Dã cũng rất lớn.

Chỉ cần vài câu nói.

Là có thể hủy hoại một con người.

Đổi lấy lượng truy cập khổng lồ.

Một vụ làm ăn quá hời.

Nhân lúc hiện trường hỗn loạn.

Tôi chạy về phía hành lang nơi Thẩm Dã biến mất.

Tay vẫn siết chặt giao diện báo cảnh sát trên điện thoại.

________________________________________

15

Rẽ qua vài khúc ngoặt.

Trước một cánh cửa ở góc hành lang.

Có một nam sinh đang đứng hút thuốc.

Là người từng định tỏ tình với tôi trong buổi tiệc trưởng thành.

Một người bạn của Bùi Tri Viêm.

Tống Dịch.

Vừa nhìn thấy tôi.

Tống Dịch lập tức đứng bật dậy.

Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

“Tiểu Hạ?”

“Sao cậu lại ở đây?”

“Thẩm Dã ở trong đó à?”

“Thả cậu ấy ra.”

“Cậu ta làm Bùi ca mất mặt.”

Tống Dịch bóp tắt điếu thuốc.

Bất đắc dĩ cười cười.

“Cậu coi như chưa nhìn thấy gì đi.”

“Về đi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta.

Không hề nhúc nhích.

Tống Dịch bỗng bật cười.

“Haiz.”

“Cậu thật sự bị người ta bắt cóc mất rồi à?”

“Nếu Bùi ca biết sẽ nổi giận đấy.”

Bên ngoài.

Tiếng ồn ào vẫn liên tục vang lên.

Những lời chửi mắng Thẩm Dã ngày càng nhiều.

Tôi lấy cây dùi cui điện phát ra tiếng tạch tạch phía sau lưng ra.

Không ngờ.

Đồ phòng thân bố mẹ đưa.

Lại có ngày dùng đến.

Tống Dịch lập tức giơ hai tay đầu hàng.

Ngồi xổm xuống đất.

Còn không quên nhắc nhở:

“Cậu cẩn thận đấy.”

“Thẩm Dã có vẻ hơi kỳ lạ…”

Tôi đẩy cửa bước vào.

Bên trong tối đen.

Im lặng đến đáng sợ.

Chỉ còn tiếng hít thở yếu ớt.

Tôi lần theo ánh sáng từ màn hình điện thoại.

Ở góc phòng.

Thẩm Dã đang co người lại.

Vùi đầu giữa hai đầu gối.

Thu mình thành một khối.

Gương mặt trắng bệch.

“Thẩm Dã?”

“Anh sao vậy?”

Tôi định đỡ cậu ấy dậy.

Thẩm Dã lập tức né tránh.

Dường như không nhận ra tôi.

Giọng khàn đặc.

“Báo cáo!”

“Học viên Thẩm Dã rất ngoan!”

“Cam đoan không cử động lung tung!”

“Em là chó.”

“Là chó hư.”

“Đừng đánh em.”

Sắc mặt cậu ấy trắng đến dọa người.

Thuần thục quỳ xuống.

Lộ ra chiếc cổ yếu ớt.

Lúc này tôi mới chú ý.

Trên lưng cậu ấy có vô số vết sẹo cũ loang lổ.

Tim tôi bỗng đau nhói.

Tôi từng nhìn thấy những chú chó bị phản ứng sang chấn.

Bị chính người thân thiết nhất đá xuống mương nước.

Bị đánh gãy chân.

Đêm nào cũng tru lên thảm thiết.

Khi được bố mẹ tôi cứu về.

Con chó nhỏ sợ hãi đến mức cắn họ một cái.

Sau đó lảo đảo chạy về ngôi nhà cũ.

Cuối cùng.

Chết bên vệ đường.

Cơ thể Thẩm Dã run lên từng đợt.

Tôi cẩn thận ôm lấy cậu ấy.

Nhẹ nhàng áp má mình lên má cậu ấy.

Khẽ dỗ dành:

“Thẩm Dã.”

“Là em đây.”

“Em là Phương Giác Hạ.”

“Là bé cưng của anh.”

“Em ở đây mà.”

“Anh còn nhớ em không?”

Thẩm Dã khẽ ngửi ngửi.

Theo bản năng vòng tay ôm lấy tôi.

Sống mũi cọ vào cổ tôi.

Hít thở thật sâu.

Lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Cơ thể cuối cùng cũng không còn run nữa.

“… Bọn họ có mấy chục người.”

“Đánh em.”

“Đau lắm.”

“Em còn tưởng mình lại quay về căn phòng đó.”

“Tối lắm.”

“Đói lắm.”

“Hôi lắm.”

“Ăn cơm phải bò dưới đất.”

“Nếu không sẽ là chó hư.”

“Em chỉ là giành được cúp vô địch game.”

“Em rất vui.”

“Muốn cho bố xem.”

“Ông ấy lại lừa em vào nơi đó.”

“… Em thật sự có bệnh sao?”

“Em đã làm sai điều gì sao?”

16

Tôi ôm lấy Thẩm Dã.

Nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu ấy.

Cho đến khi hơi thở của cậu ấy dần trở nên ổn định.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng động.

Giọng Bùi Tri Viêm nghe có vẻ thờ ơ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...