________________________________________

07

Gần đây.

Hầu phủ trên dưới đều đang chuẩn bị hôn sự.

Hầu phu nhân tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

Ngay cả đám hạ nhân trong phủ lúc đi lại cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Ai nấy đều nói.

Thế tử và đại tiểu thư Thẩm gia.

Quả thật là một mối nhân duyên xứng đôi không thể xứng đôi hơn.

Nhưng những ngày này.

Lục Dực lại chẳng có mấy vui vẻ.

Chàng vẫn như thường lệ.

Lên triều.

Nghị sự.

Dự yến.

Thần sắc nhàn nhạt.

Không nhìn ra chút nào là người sắp thành thân.

Bạn bè thấy vậy.

Không nhịn được lên tiếng trêu chọc.

“Người ta thường nói gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái.”

“Sao đến chỗ huynh lại giống như đang lo liệu hôn sự cho người khác vậy?”

Lục Dực cúi đầu uống trà.

Không đáp lời.

Người kia lại cười.

“Có điều cũng phải.”

“Với tính cách của Thế tử, cho dù thật sự vui vẻ cũng sẽ không biểu hiện ra mặt.”

Lục Dực khẽ nhếch môi.

Coi như đã cười.

Chàng nhớ lại kiếp trước.

Ngày cưới Thẩm Ánh.

Khi ấy.

Chàng cưỡi ngựa đi qua phố Chu Tước.

Ý khí phong phát.

Vó ngựa giẫm nát cả một đường hoa rơi.

Chàng không chờ nổi giờ lành.

Không chờ nổi lễ bái đường.

Ngay cả hỉ phục.

Chàng cũng cảm thấy mặc quá chậm.

Người khắp kinh thành đều cười chàng.

Nói rằng đây đâu phải cưới vợ.

Rõ ràng là đi cướp dâu.

Khi ấy.

Chàng từng cho rằng vui vẻ là chuyện đương nhiên.

Một lúc sau.

Chàng nhàn nhạt nói:

“Hôn nhân đại sự.”

“Vốn nên nhìn vào môn đình và giáo dưỡng.”

“Đâu còn là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi nữa.”

“Chẳng lẽ còn nói chuyện tình yêu hay sao?”

Mọi người đều bật cười.

“Không hổ là Thế tử.”

Lục Dực nghĩ.

Kiếp này.

Cuối cùng chàng cũng cưới được người thật sự thích hợp.

Đích nữ Thẩm gia.

Đoan trang hiểu lễ.

Tiến lui có độ.

Nàng sẽ thay chàng giao thiệp với các vị mệnh phụ.

Sẽ quản lý trên dưới Hầu phủ đâu vào đấy.

Không giống người kia trước đây.

Ngoài một gương mặt đẹp ra.

Thì chẳng biết gì cả.

Mẫu thân hài lòng.

Người trong kinh thành cũng đều nói xứng đôi.

Chẳng phải đây chính là điều trước nay chàng luôn muốn sao?

Thế nhưng.

Không hiểu vì sao.

Trong đầu chàng lại bất chợt hiện lên bóng dáng trên phố hôm ấy.

Nữ tử đứng sau lớp sa mỏng.

Yên tĩnh đến lạ.

Chỉ lộ ra một đoạn cằm trắng như tuyết.

Khi gió thổi lay tấm sa trước mũ rèm.

Chàng lại vô cớ nhớ tới một người khác.

Lục Dực khẽ nhíu mày.

Trong lồng ngực bỗng dâng lên cảm giác nặng nề khó hiểu.

Chàng đặt mạnh chén trà xuống bàn.

“Ta còn có việc.”

Nói xong.

Chàng đứng dậy rời tiệc.

Bên ngoài.

Trời dần tối xuống.

Chàng một đường cưỡi ngựa.

Bất tri bất giác.

Lại đi tới gần phủ Thẩm gia.

Đợi đến khi hoàn hồn.

Bức tường cao đã ở ngay trước mắt.

Chàng cũng không biết vì sao mình lại tới nơi này.

Lục Dực im lặng rất lâu.

Cuối cùng.

Vẫn xoay người xuống ngựa.

08

Gió đêm khẽ thổi.

Ánh đèn mờ ảo.

Lục Dực vượt qua đầu tường.

Chỉ liếc mắt đã nhìn thấy người bên cửa sổ.

Nữ tử cúi đầu ngồi dưới đèn.

Không biết đang viết gì.

Nghiêng mặt được ánh nến phủ lên một tầng dịu dàng mềm mại.

Tiểu nha hoàn bên cạnh đang nói điều gì đó.

Nàng nghe xong.

Bỗng cúi đầu cười khẽ.

Lục Dực đột nhiên cảm thấy nơi nào đó trong lòng mình.

Như bị thứ gì nhẹ nhàng chạm vào.

Không hẳn là đau.

Nhưng lại có chút tê dại.

Cho đến khi bóng đèn trong phòng khẽ lay động.

Chàng mới đột ngột hoàn hồn.

Chàng tự nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác.

Người chàng muốn cưới là Thẩm Uẩn.

Tiến lui có độ.

Đoan chính vững vàng.

Không tìm ra nổi nửa điểm sai sót.

Đó mới là người vợ chàng nên cưới.

Đó mới là chủ mẫu có thể chống đỡ môn đình Hầu phủ thay chàng.

Sau khi trở về Hầu phủ.

Lục Dực ngồi trong thư phòng rất lâu.

Chàng ép bản thân bình tĩnh lại.

Cầm bút xử lý công vụ.

Mực đen rơi xuống mặt giấy.

Nét bút sắc bén.

Một mạch liền thành.

Chàng viết rất nhanh.

Vậy mà lại vô thức viết ra hai chữ.

Thẩm Ánh.

Mực đen từ từ loang rộng trên trang giấy.

Xung quanh yên tĩnh đến lạ.

Yên tĩnh đến mức chàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Chàng không nói rõ được đó là cảm giác gì.

Chỉ biết trong lòng bỗng nảy sinh một ý nghĩ.

Khiến những tâm tư vốn đã rối ren càng trở nên hỗn loạn.

Chàng nhìn cái tên ấy thật lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...