20px

07

May mà tôi không bị phát hiện.

Ông chủ tìm đến tôi, trịnh trọng tỏ tình.

“Diêu Tri, tôi thích em, Thanh Thanh cũng khóc đòi em làm mẹ con bé.”

Thanh Thanh là con gái của ông chủ, con nuôi của Chu Cảng Yến, đồng thời là bạn cùng lớp với em gái tôi.

Con bé rất quấn tôi.

Vì chuyện này mà Chu Cảng Yến còn từng ghen.

Anh ôm tôi trên giường, cầu xin tôi sinh cho anh một đứa con.

Đóa hoa trên đỉnh núi cao của nhà họ Chu.

Ở trước mặt tôi lại hèn mọn đến mức chẳng còn ra dáng vẻ gì.

Tôi thở dài hỏi anh:

“Sinh con để làm gì?”

Chu Cảng Yến thẳng thắn đáp:

“Thủ đoạn để có được em của anh không quang minh chính đại.”

“Có một đứa con rồi, em sẽ không bỏ đi nữa.”

Mỗi lần gần gũi, anh đều bất an, ôm chặt lấy tôi.

“Anh tin em, nhưng anh không tin đám khốn bên ngoài.”

“Lúc nào cũng có người muốn quyến rũ em, em tránh xa đám đàn ông đó ra một chút!”

Kẻ chen chân vào chuyện tình cảm của người khác lại sợ nhất kẻ thứ ba.

Chu Cảng Yến đã biến câu nói đó thành hiện thực.

Anh đề phòng cả nam lẫn nữ.

Đến một con chó cũng đề phòng.

Thậm chí còn nghĩ ra cách dùng con cái để giữ chân tôi.

Ngoài miệng thì nói vậy.

Nhưng sau mỗi lần thân mật, anh lại vùi mặt vào bụng tôi rồi bình tĩnh thông báo:

“Nghe nói sinh con đau lắm, anh triệt sản rồi.”

Anh luôn có thể chuyển chủ đề sang hướng kỳ quặc như thế.

“Thế nào?”

“Hài lòng không?”

“Sau này khỏi cần mua nữa.”

Chỉ có thể nói, ông chủ và Chu Cảng Yến đúng là anh em tốt.

Đều không đứng đắn như nhau.

Nghĩ gì làm nấy.

Ông chủ thề thốt:

“Tôi nghiêm túc đấy.”

“Trước đây không thể động vào vợ của bạn, nhưng bây giờ hai người ly hôn rồi!”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt nóng bỏng.

“Chu Cảng Yến còn nói sẽ giúp tôi theo đuổi em cơ mà, không tin thì xem đi.”

Ông chủ đưa cho tôi xem một đoạn phỏng vấn gần đây của Chu Cảng Yến.

Trong video, phóng viên hỏi vì sao vừa tỉnh lại anh đã ly hôn.

Chu Cảng Yến lạnh nhạt xa cách:

“Cô ấy xứng đáng với người tốt hơn.”

“Ở bên tôi chỉ làm lãng phí thời gian của cô ấy.”

Phóng viên kinh ngạc hỏi:

“Vậy theo Chu tổng, ai mới xứng với cô Diêu?”

Chu Cảng Yến trầm ngâm một lát rồi nói tên ông chủ.

Cả hiện trường lập tức xôn xao.

Chu Cảng Yến lại bổ sung:

“Điều quan trọng là cô Diêu có vừa ý anh ấy hay không.”

“Nếu cô ấy không thích, tôi sẽ không cho phép anh ấy quấy rầy cô Diêu.”

Nhìn người đàn ông trong video.

Tôi thầm nghĩ, Chu Cảng Yến vẫn luôn “thích giúp đỡ người khác” như vậy.

Anh đúng là giả chết luôn rồi.

Tôi đẩy điện thoại ra xa, dùng chính lời của Chu Cảng Yến để đáp trả ông chủ:

“Tôi không thích anh.”

“Đừng quấy rầy tôi.”

Sự từ chối của tôi không khiến ông chủ bỏ cuộc.

Ngược lại càng thất bại càng hăng hái.

Tôi lười để ý tới anh ta.

Chỉ âm thầm đếm từng ngày chuẩn bị rời đi.

May mà anh ta còn chưa kịp thi triển tài nghệ.

Thì đã phải sang nước ngoài vì công việc.

Tình hình khẩn cấp.

Trước khi đi, anh ta vẫn như thường lệ giao Thanh Thanh cho Chu Cảng Yến chăm sóc, phụ trách đưa đón con bé đi học.

08

Khi giáo viên chủ nhiệm gọi điện báo em gái tôi xảy ra mâu thuẫn với người khác.

Lúc đó tôi đang nấu cơm.

Vừa tới trường, em gái đã khóc òa rồi lao vào lòng tôi.

“Huhu… chị ơi, Thanh Thanh nói chị sắp làm mẹ của cậu ấy rồi.”

“Chị chuyển trường cho em là không cần em nữa sao… huhu…”

Em gái là đứa trẻ được nhà họ Diêu nhận nuôi ba năm trước.

Bọn họ muốn nuôi một người thay thế tôi.

Để sau này cũng bán đi giống như tôi.

Chuyển trường cho em ấy là vì tôi muốn đưa em ấy đi cùng.

Không muốn em ấy đi vào vết xe đổ của tôi.

Không ngờ lại gây ra hiểu lầm.

Con bé vốn luôn ngoan ngoãn.

Lại thân thiết với Thanh Thanh đến mức gần như không thể tách rời.

Tôi không ngờ hai đứa lại cãi nhau.

“Sao có thể chứ?”

“Chuyển trường là vì em sắp chuyển nhà cùng chị.”

“Thật… thật sao?”

Em gái dè dặt ngẩng đầu lên.

“Thật.”

“Nhưng Thanh Thanh còn gọi chị là mẹ rồi.”

“Em cũng muốn gọi!”

“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”

Tôi bất đắc dĩ chạm nhẹ vào trán con bé.

“Được được được.”

Bên cạnh.

Thanh Thanh đang xoắn vạt áo, bối rối đứng đó.

Tôi bế con bé vào lòng dỗ dành.

“Mẹ nuôi… à không… chị ơi xin lỗi… huhu…”

Đến cả tiếng “mẹ nuôi” con bé cũng không dám gọi.

Khóc đến mức thở không ra hơi.

Tôi thở dài.

Đành cam chịu dỗ dành hai đứa nhóc.

Vất vả lắm mới làm hòa được.

Thì cô giáo bước vào.

Cô dẫn hai đứa trẻ ra ngoài rồi hỏi tôi:

“Cô Diêu, người giám hộ của Thanh Thanh đến rồi.”

“Mọi người có muốn nói chuyện một chút không?”

Theo bản năng tôi gật đầu.

Khoan đã.

Ông chủ đi nước ngoài rồi.

Người giám hộ hiện tại của Thanh Thanh là…

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

“Chào cô, tôi là Chu Cảng Yến.”

Sắc mặt tôi cứng đờ.

Chậm rãi quay đầu lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...