20px

09

Chu Cảng Yến bây giờ khác rất nhiều so với trước khi ly hôn.

Cao quý, xa cách.

Tựa như một quý công tử phong độ.

Tôi, người đã biến mất khỏi ký ức của anh.

Dường như chỉ là một vị khách qua đường không đáng nhắc tới trong cuộc đời anh.

“Chào cô, Diêu Tri.”

Tôi bắt tay với anh.

Nhưng khi muốn rút tay về…

Lại không nhúc nhích được chút nào.

Mí mắt tôi giật liên hồi.

Trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Anh Chu?”

Anh cụp mắt nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau.

“Xin lỗi.”

“Tôi thất thần.”

Chu Cảng Yến bàn bạc với tôi về chuyện bồi thường.

Tiến lùi có chừng mực.

Lịch thiệp và nhã nhặn.

Đúng chuẩn thái độ dành cho người xa lạ.

Không có gì bất thường.

Nhưng ngay lúc tôi chuẩn bị rời đi.

Anh đột nhiên gọi tôi lại.

“Cô Diêu, mạo muội hỏi một câu…”

Anh ngừng lại.

Dự cảm bất an trong lòng tôi càng lúc càng mãnh liệt.

Quả nhiên.

“Cô có bạn trai chưa?”

Tôi:

“…”

Khi hỏi câu này.

Trên mặt anh không có biểu cảm gì.

Giống như không hề hứng thú với chuyện đó.

Chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.

Nhưng da gà trên người tôi đều nổi hết cả lên.

Khung cảnh này quen thuộc đến đáng sợ.

Tôi bỗng ngỡ như quay lại lần đầu gặp anh.

Khi ấy.

Anh cũng dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi.

Xa lạ.

Nhưng đầy tính xâm lược.

Tôi giơ tay trái lên.

“À… tôi kết hôn rồi.”

Chiếc nhẫn Chu Cảng Yến tặng tôi vẫn chưa tháo xuống.

Dưới ánh đèn, nó lấp lánh rực rỡ.

Biểu tượng của một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

“… Kết hôn rồi?”

Chu Cảng Yến nhíu mày.

Lớp ngụy trang giả tạo lập tức vỡ vụn.

Giống như một tên sát nhân biến thái đầy mưu mô vừa bị bắt quả tang.

Lộ ra vẻ mặt lạnh lẽo đáng sợ.

Nhưng chỉ thoáng qua trong nháy mắt.

Rất khó để nhận ra.

“Ồ.”

“Vậy thì… chúc cô Diêu sau này hôn nhân hạnh phúc.”

Vẫn kiểu nói chuyện đầy ẩn ý như trước.

Tôi nghi ngờ anh đang nguyền rủa tôi hiện tại không hạnh phúc.

Bề ngoài anh vẫn bình thản.

Nhưng tôi thấy nắm tay anh siết chặt.

Thậm chí còn lo anh sẽ xông tới đấm tôi một cú.

May mà.

Dường như anh chỉ muốn dò hỏi một chút.

Không định truy cứu sâu hơn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng còn chưa kịp thở xong.

Em gái tôi đã chạy vào.

Con bé không biết chuyện của tôi.

Ngoan ngoãn chào hỏi Chu Cảng Yến:

“Anh rể… ưm…”

Tim tôi suýt ngừng đập.

Nhanh tay bịt miệng con bé lại.

Em gái khó hiểu hỏi:

“Mẹ ơi, sao thế?”

Khóe miệng tôi giật giật.

Cười với Chu Cảng Yến.

“Xin lỗi.”

“Trẻ con hay gọi linh tinh thôi.”

Một lúc rất lâu sau.

Tôi mới nghe thấy câu trả lời của anh.

“… Không sao.”

Chu Cảng Yến lại lên tiếng.

Giọng nói khàn khàn khó nhọc.

“Đây là… con của cô Diêu sao?”

Mọi chuyện đã đến nước này.

Tôi dứt khoát mặc kệ luôn.

Thậm chí còn vô cùng cảm kích việc em gái giận dỗi gọi tôi là mẹ.

“Đúng vậy.”

“Con ruột của tôi.”

Không khí rơi vào im lặng chết chóc.

“Cho tôi mạo muội hỏi thêm một câu.”

“Năm nay cô Diêu bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi lăm.”

Hô hấp của Chu Cảng Yến trở nên nặng nề.

“Nếu tôi nhớ không nhầm.”

“Học sinh lớp Một năm nay khoảng bảy tuổi.”

Gương mặt anh giận đến mức co giật.

“Cô Diêu.”

“Khi cô còn chưa thành niên, chồng cô đã để cô sinh con sao?”

“Người cô yêu dường như không biết chăm sóc cô.”

“Anh ta chẳng lẽ không biết làm vậy sẽ tổn hại cơ thể cô thế nào sao?”

Đột nhiên anh đổi chủ đề.

“Có lẽ cô Diêu có thể cân nhắc tôi?”

“Tất nhiên.”

“Nếu cô không muốn ly hôn, tôi có thể làm kẻ thứ ba.”

“Cùng cô giấu chồng cô.”

Nghe lại câu nói quen thuộc ấy.

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Điên rồi sao?

Điên thật rồi!!

Tại sao Chu Cảng Yến đã mất trí nhớ rồi.

Gặp lại tôi vẫn là cái bộ dạng quỷ quái này?

Nghiện làm kẻ thứ ba à?

Năm đó Chu Cảng Yến đề phòng kẻ thứ ba đủ kiểu.

Chắc anh cũng không ngờ người chui được vào khe hở ấy lại chính là bản thân mình.

Cảm thấy lịch sử sắp lặp lại.

Tôi vội vàng lên tiếng, bóp chết mọi thứ từ trong trứng nước.

“Cảm ơn anh Chu đã quan tâm.”

“Nhưng tôi rất yêu chồng mình.”

“Yêu đến chết đi sống lại.”

“Cho dù anh ấy chết, tôi cũng không thể rời xa anh ấy.”

“Tôi có việc, xin đưa con gái đi trước.”

“Anh Chu cứ tự nhiên.”

Chu Cảng Yến không ngăn cản.

Ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi.

Ra khỏi cửa.

Tôi vẫn cảm thấy như có gai sau lưng.

Sau ngày hôm đó.

Chúng tôi không còn bất kỳ giao tiếp nào nữa.

Dường như Chu Cảng Yến chỉ xuất phát từ tinh thần nhân đạo.

Muốn nhắc nhở tôi, một người phụ nữ đang mắc kẹt trong cuộc hôn nhân bất hạnh.

Đương nhiên.

Nếu như tôi không gặp lại anh tại bữa tiệc hôm đó… thì tốt biết mấy.

10

Khi đối mặt với Chu Cảng Yến, tôi đã chẳng còn cười nổi nữa.

Trái lại, anh lại cười rất nhã nhặn, như thể thật sự bất ngờ khi gặp tôi.

“Cô Diêu, trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi.”

Trùng hợp cái gì chứ?!

Buổi tiệc này chẳng phải do chính Chu Cảng Yến uy hiếp dụ dỗ nhà trường tổ chức sao?

Họp phụ huynh và con cái?

Chu Cảng Yến cũng đâu phải cha ruột của Thanh Thanh, anh tới đây làm gì?

“Đúng vậy, thật trùng hợp.”

Chu Cảng Yến nhìn ra phía sau tôi một cái.

“Cô Diêu, chồng cô không tới sao?”

Anh tranh thủ mọi cơ hội để hạ thấp “tình địch”.

“À đúng rồi, nghe nói anh ta bỏ đi mất rồi?”

“Để lại hai mẹ con cô, đúng là vô trách nhiệm.”

Chuyện chồng tôi bỏ trốn cùng kẻ thứ ba là câu chuyện do ông chủ bịa ra cho Chu Cảng Yến nghe.

Sau lần gặp ở trường học đó, Chu Cảng Yến đã đi điều tra mọi chuyện liên quan tới tôi.

Nhưng những người bên cạnh đều giấu anh.

Hơn nữa, năm đó sau khi tôi hủy hôn, tôi và Chu Cảng Yến đến với nhau gần như ngay lập tức.

Vì danh tiếng của tôi, anh luôn phòng thủ rất kỹ.

Chuyện mờ ám giữa hai chúng tôi rất ít người biết.

Mà cũng chính điều đó ngăn cản luôn cả anh của hiện tại.

Anh chỉ có thể thông qua người anh em không đáng tin cậy kia mà biết được một vài “sự thật” méo mó do người khác bịa đặt.

Tôi nhìn Chu Cảng Yến trước mặt.

“Anh Chu, anh không cần lo cho tôi.”

“Tôi tin chồng mình, anh ấy sẽ sớm quay về thôi.”

Bởi vì anh vốn dĩ chưa từng rời đi.

Chỉ là đã quên mất tôi mà thôi.

Bây giờ còn đang đứng trước mặt tôi.

Ra sức tự tiến cử bản thân làm kẻ thứ ba.

Đến cả việc mắng chính mình cũng chẳng hề khách khí.

“Rốt cuộc cô thích tên cặn bã đó ở điểm nào?”

Người chồng “cặn bã” của tôi hoàn toàn không biết rằng hình tượng của mình đã bị chính người anh em tốt bôi đen đến thảm không nỡ nhìn.

Vẫn không ngừng kiên trì thuyết phục.

“Trước khi anh ta quay về, thử ở bên tôi một thời gian cũng đâu thiệt gì, đúng không?”

“Chồng cô bỏ vợ bỏ con lại còn ngoại tình.”

“Rốt cuộc cô đang cố chấp điều gì?”

Đã trải qua một lần rồi.

Ngoại trừ cảm giác quái dị ban đầu.

Hiện giờ tôi đã có thể bình tĩnh đối mặt.

Hờ hững ứng phó với anh.

“Yêu là thứ không thể giải thích được.”

Tôi đón em gái đang chạy tới tìm mình, cúi đầu hôn lên má con bé.

“Gia đình ba người chúng tôi rất hạnh phúc.”

Mặt Chu Cảng Yến lập tức đen sì.

Trước mặt trẻ con, anh đành ngậm miệng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...