11
Hoạt động phụ huynh và con cái đã bắt đầu khá lâu.
Ông chủ mới chậm rãi xuất hiện.
Nhìn thấy Chu Cảng Yến đứng gần tôi, anh ta nổi hứng muốn gây chuyện.
Anh ta kéo Thanh Thanh về, rồi bắt đầu bịa chuyện lung tung.
“Chu Cảng Yến, cậu quá đáng thật đấy.”
“Cướp con gái tôi thì thôi.”
“Bây giờ còn muốn cướp luôn bạn gái tôi à?”
Tôi: “?”
Chu Cảng Yến nhắm mắt lại.
Rồi mở ra.
Anh nhấn mạnh từng chữ:
“Anh… vừa… nói… cái… gì?”
Thấy anh nghẹn họng, ông chủ vô cùng thích thú.
“Cậu còn dám nói à?”
“Tôi cứ thắc mắc sao cậu cứ hỏi thăm về Diêu Tri.”
“Hóa ra là đang nhòm ngó bạn gái của anh em mình?”
“Vợ của bạn không thể động vào, cậu không hiểu sao?”
Sắc mặt Chu Cảng Yến còn đen hơn đáy nồi.
Anh quay sang nhìn tôi.
“Bạn gái…?”
“Cô chẳng phải vẫn chưa ly hôn sao?”
“Cô cho anh ta danh phận kẻ thứ ba, sao không cho tôi?”
“Tôi có chỗ nào không bằng anh ta?”
Tôi trợn tròn mắt.
Ai mà ngờ được trọng điểm chú ý của Chu Cảng Yến lại kỳ lạ đến thế?
Dù sao tôi cũng không nghĩ ra nổi.
Đến cả việc ông chủ cố tình gây sự.
Tôi cũng chẳng còn tâm trạng truy cứu nữa.
“Sao không nói gì?”
Chu Cảng Yến ép sát từng bước.
Nghe giọng điệu còn có vẻ rất tủi thân.
Ông chủ tiếp tục châm dầu vào lửa.
“Lý do chẳng phải quá rõ rồi sao?”
“Một người từng ly hôn như cậu, người ta sao có thể để mắt tới được?”
Chu Cảng Yến quay đầu nhìn anh ta.
“Một người ly dị lại còn nuôi con như anh thì tốt đẹp hơn tôi ở chỗ nào?”
“Khoan đã…” Ông chủ tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Ai là người ngày nào cũng nói làm kẻ thứ ba sẽ bị trời phạt?”
“Bây giờ cậu đang làm gì vậy?”
“Trên trời mà có sét đánh xuống thì người đầu tiên bị đánh chết chắc chắn là cậu, đồ nói không giữ lời.”
Chu Cảng Yến mím chặt môi.
“Đó là với người khác.”
“Anh bớt xen vào chuyện của tôi đi.”
Ý trong lời nói quá rõ ràng.
Anh thà chết cũng không làm kẻ thứ ba của người khác.
Nhưng tôi thì khác.
Ông chủ: “…”
Tôi: “…”
Chu Cảng Yến nhìn chằm chằm ông chủ.
“Anh còn có mặt mũi nói tôi sao?”
“Anh chẳng phải cũng là kẻ thứ ba à?”
“Anh cao thượng hơn tôi ở chỗ nào?”
“Kẻ thứ ba gì chứ?”
Ông chủ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, tiếp tục bịa đặt.
“Tôi khác cậu.”
“Tôi có danh phận.”
“Tôi là bạn trai của Diêu Tri!”
“Bạn trai?”
“Hừ.”
Chu Cảng Yến cười lạnh.
“Ngày mai tôi sẽ tới tìm chồng cô Diêu.”
“Vạch trần mối quan hệ này.
”
“Ba người chúng ta đừng ai mong sống yên ổn.”
Ánh mắt anh chuyển sang tôi.
Chậm rãi nói:
“Là bốn người.”
Anh đang uy hiếp tôi đấy à?
Tôi tức đến bật cười.
“Hai người cút hết cho tôi.”
Một người thì chẳng đứng đắn.
Một người thì mặt dày vô sỉ.
12
Tôi chạy vào nhà vệ sinh để tìm chút yên tĩnh.
Lúc quay lại.
Chưa đầy năm phút.
Em gái tôi đã đầu quân sang phe địch.
Chu Cảng Yến bế con bé trong lòng, dịu dàng dụ dỗ:
“Gọi ba đi.”
Trước đây em gái vốn đã rất thân với anh.
Mấy ngày nay lại giận dỗi gọi tôi là mẹ.
Con bé hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng.
Gọi vô cùng tự nhiên.
“Ba ơi.”
Tôi: “?”
Chu Cảng Yến bây giờ còn mặt dày hơn trước.
Chẳng có chút dấu hiệu báo trước nào.
Đã tự nhận mình là cha đứa trẻ.
Tự cưỡng ép gán danh phận cho bản thân.
Ngay cả Chu Cảng Yến năm xưa đi cướp người yêu của vị hôn phu tôi cũng không thể sánh bằng.
“Không được gọi linh tinh.”
Tôi nghiêm giọng quát em gái.
Chu Cảng Yến đưa tay bịt tai con bé lại.
“Đứa trẻ cũng thừa nhận tôi rồi mà em vẫn thờ ơ.”
Anh cố ý ám chỉ:
“Con gái em còn chẳng nhận cha ruột nữa.”
“Đủ thấy người đó đã gây tổn thương cho con bé lớn đến mức nào.”
“Chồng em không ra gì.”
“Tôi muốn thay thế anh ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý.”
“Còn nữa.”
“Ông chủ của em cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.”
“Chia tay anh ta đi, bảo anh ta biến xa một chút.”
Ý anh là…
Trên đời này chỉ có mình anh là người tốt thôi sao?
Tôi đã sớm biết Chu Cảng Yến là kiểu người gì.
Không thể nói lý.
Cũng không hiểu tiếng người.
Bây giờ anh còn nghiêm trọng hơn trước.
Đặc biệt thích kiểu như thổ phỉ cường đạo.
Một cước đá tung cửa.
Ngang nhiên xông vào cuộc sống của tôi.
Không cho tôi bất kỳ thời gian nào để phản ứng hay từ chối.
Thế nên tôi quyết định dùng kế hoãn binh.
“Ít nhất cũng phải cho tôi thời gian suy nghĩ đã, được không?”
“Muộn nhất là năm ngày.”
“Thật sao?”
Chu Cảng Yến ôm tôi quay một vòng.
Giống như vừa giành được chiến thắng lớn.
“Năm ngày?”
“Vợ à, anh không chờ nổi.”
“Có thể rút ngắn thêm một chút không?”
Anh mượn chuyện người khác để mắng tôi:
“Nhỡ có kẻ mặt dày nào đó nhân lúc này chen vào thì tôi biết tìm ai đòi lại vợ đây?”
Tôi giơ một ngón tay.
“Bốn ngày.”
“Vợ…”
“Ba ngày.”
Chu Cảng Yến chỉ có thể thỏa hiệp.
“… Được.”
Chaporia
Bình Luận (0)