20px

13

Tôi bỏ trốn.

Ngay trong đêm, tôi xóa sạch mọi dấu vết từng tồn tại, mọi phương thức liên lạc và tài khoản mạng xã hội.

Sau đó đưa em gái đến Đại Lý.

Một nơi ngập tràn hoa và mây.

Ngày kỷ niệm kết hôn, vốn dĩ Chu Cảng Yến muốn cùng tôi tới đây.

Đáng tiếc.

Anh không còn cơ hội nữa.

Buổi sáng tôi nằm trên ghế đung đưa phơi nắng.

Buổi tối tưới hoa.

Rảnh rỗi thì chạy tới Xuân Thành cho hải âu ăn.

Mỗi khi yên tĩnh lại, tôi đều nghĩ.

Trong ba ngày chờ đợi ấy.

Liệu Chu Cảng Yến có giống như năm đó hay không?

Đã chuẩn bị xong mọi thứ cho hôn lễ.

Tràn đầy vui vẻ.

Chỉ thiếu mỗi mình tôi.

Đến cuối cùng.

Người đi nhà trống.

Mất cả chì lẫn chài.

Chắc anh tức giận lắm.

Biết đâu còn hận tôi nữa.

Hoặc có thể đã tìm một cô gái môn đăng hộ đối rồi kết hôn cũng nên?

“Đúng là nghiệt duyên mà…”

Tôi lại một lần nữa cảm thán.

Sống bên hồ Nhĩ Hải được ba tháng.

Sợ Chu Cảng Yến tìm tới.

Tôi lại đổi sang thành phố khác.

Lòng vòng suốt nửa năm.

Vẫn không có bất kỳ tin tức nào của anh.

Một ngày nọ.

Tôi như thường lệ đến đón em gái tan học.

Cô giáo hoảng hốt nói với tôi:

“Cô… cô Diêu, chẳng phải đứa bé… đã được đón đi rồi sao…”

Trong nháy mắt.

Nỗi sợ hãi sâu sắc ập đến.

Trong đầu tôi hiện lên vô số hình ảnh em gái bị thương.

“Ngày nào cũng là tôi đến đón con bé!”

“Sao mọi người có thể giao em ấy cho người khác?!”

Chẳng lẽ nhà họ Diêu đổi ý.

Cho người tới bắt em ấy đi?

Hay là bọn buôn người?

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra định báo cảnh sát.

“Alo, đồn cảnh sát phải không? Em gái tôi…”

“Vợ à.”

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Em gái từ trong lòng Chu Cảng Yến nhảy xuống.

Chạy thẳng về phía tôi.

“Chị ơi!!”

Rắc—

Chiếc điện thoại rơi xuống đất.

Vỡ thành nhiều mảnh.

Chân tôi vốn đã mềm nhũn.

Lại bị em gái đâm sầm vào người khiến tôi loạng choạng.

Một cánh tay siết chặt lấy eo tôi.

“Bắt được em rồi…”

Con rắn độc ghé sát bên tai tôi thì thầm.

14

Tôi bị Chu Cảng Yến bắt về.

Bị anh dày vò đến mức suýt mất nửa cái mạng.

Trong bóng tối.

Tôi chẳng nhìn thấy gì.

Chỉ cảm nhận được hơi thở nặng nề cùng vòng tay đang run rẩy siết chặt lấy mình.

Động tác của người đàn ông hung hăng dữ dội.

Như thể muốn nuốt trọn tôi vào trong bụng.

“Diêu Tri.”

Anh lạnh lùng gọi tên tôi.

“Nếu em còn dám chạy nữa.

“Anh sẽ giết em.”

“Rồi chôn cùng anh.”

Giây tiếp theo.

Tôi cảm nhận được quần áo mình bị thấm ướt.

Tôi không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ Chu Cảng Yến nước mắt đầy mặt.

Nhưng chắc chắn khóe mắt anh đang đỏ lên.

Trong đôi mắt tràn ngập đau thương cùng cố chấp.

Tôi vòng tay qua cổ anh.

Ôm sát không để lại bất kỳ khoảng cách nào.

Dáng vẻ điên cuồng lúc này của anh.

Tôi quá quen thuộc rồi.

“Anh nhớ lại rồi sao?”

Chu Cảng Yến không trả lời.

Chỉ im lặng tiếp tục.

Anh rất tức giận.

“Chu…”

“Im miệng!”

“Nếu anh không nhớ lại thì sao?”

“Có phải em định trốn anh cả đời không?”

“Cho đến tận lúc chết?”

“Chẳng phải em nói yêu anh sao?”

“Chẳng phải em nói sẽ đợi anh trở về sao?”

“Chẳng phải em nói chết cũng không rời xa anh sao?”

“Chẳng phải em nói gia đình ba người chúng ta rất hạnh phúc sao?”

“Vậy tại sao em lại mang con gái chúng ta bỏ chạy?!”

Hung dữ chết đi được.

Có phải tôi thật sự muốn trốn anh đâu.

Là bác sĩ nói anh thường xuyên mất trí nhớ.

Nếu cứ kích thích như vậy có thể biến thành một kẻ ngốc chỉ biết chảy nước miếng.

“Anh đừng vu oan cho em.”

Tôi cố gắng minh oan cho bản thân.

Lần này Chu Cảng Yến quyết tâm dạy cho tôi một bài học.

Ban đầu.

Tôi còn có thể bình tĩnh chống đỡ sự tấn công của anh.

Dần dần.

Nước mắt không thể ngừng rơi.

Ngay cả giọng nói cũng mang theo tiếng nấc.

“Em… em sai rồi.”

“Em không chạy nữa.”

“Thật sao?”

“Anh không tin em đâu, vợ à…”

Chu Cảng Yến cắn nhẹ lên xương quai xanh của tôi.

Giọng nói trầm thấp.

“Thật mà thật mà… chồng ơi…”

Tiếng gọi ấy vừa cất lên.

Mọi cảm xúc của Chu Cảng Yến lập tức vỡ òa.

“Xin lỗi… xin lỗi…”

“Anh không cố ý quên em.”

“Cũng không cố ý ly hôn với em.”

Anh hôn tôi loạn xạ.

Giống như mắc chứng khát khao tiếp xúc da thịt.

“Vợ à… vợ à… vợ à…”

“Đừng rời xa anh nữa.”

“Bệnh của anh sắp khỏi rồi.”

Giọng nói anh càng lúc càng hỗn loạn.

Đến cuối cùng chỉ còn biết lặp đi lặp lại.

“Nếu em còn chạy nữa…”

“Anh sẽ phát điên mất.”

“Thật sự sẽ phát điên mất…”

Tôi khựng lại.

Chậm rãi nâng mặt anh lên.

Khẽ gọi tên anh.

“Chu Cảng Yến.”

“Anh đây.”

Anh trả lời tôi.

Gần như chỉ còn là hơi thở.

Tôi nói:

“Chu Cảng Yến.”

“Chúng ta kết hôn đi.”

“Anh cưới em thêm một lần nữa.”

“Sau đó dùng xích khóa em bên cạnh anh cả đời đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...