20px

“Niệm Niệm, tớ thật sự không thể mất cậu…”

Tôi nhìn cậu ấy qua làn nước mắt mờ.

“Vậy cậu cũng cảm thấy cuộc điện thoại đó là thật?”

Biểu cảm của Lục Dương cứng lại trong thoáng chốc.

Chỉ một thoáng.

Nhưng tôi đã bắt được.

“Tớ…” Cậu ấy ngập ngừng. “Niệm Niệm, chuyện kiểu này thà tin là có còn hơn tin là không. Cậu nghĩ đi, nếu người đó không phải mẹ cậu, sao có thể biết nhiều chuyện hồi bé của cậu như vậy?”

“Vậy cậu cũng khuyên tớ không đi thi?”

“Đúng.

” Cậu ấy gật mạnh, ánh mắt nóng rực nhìn tôi. “Chỉ hai ngày thôi. Cậu ngoan ngoãn ở nhà, đừng đi đâu cả.”

“Được.”

“Tớ không đi thi nữa.”

Lục Dương trợn to mắt.

“Thật sao?”

“Thật.”

Tôi kéo ra một nụ cười chua xót.

“Cậu nói đúng, lỡ như thì sao? Tớ không muốn chết, càng không muốn mẹ đau lòng.”

Cậu ấy nhìn tôi, vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng gần như không giấu nổi trong mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...