“Niệm Niệm, cậu nghĩ được vậy thì tốt quá. Hai ngày này cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, xem phim, chơi game, đừng nghĩ gì cả.”
Cậu ấy đứng dậy, bưng bát chè đậu xanh trên bàn nhét lại vào tay tôi.
“Mấy ngày nay cậu nghỉ ngơi không tốt đúng không? Quầng thâm mắt cũng hiện ra rồi. Uống chè đi, rồi ngủ một giấc thật ngon.”
“Ừ.”
Tôi ôm bát, ngoan ngoãn như một con mèo.
Lục Dương đi đến cửa, mở cửa ra, quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc.
“Niệm Niệm, đừng nói cho cô biết.”
“Chờ qua ngày 8 rồi hãy nói, đỡ để cô ở ngoài lo lắng mà không kịp về, sốt ruột vô ích.”
“Được.”
Cửa đóng lại.
Tiếng bước chân ngoài hành lang dần xa.
Tôi ôm bát chè đậu xanh kia, đi thẳng vào bếp đổ xuống bồn rửa.
Có lẽ Lục Dương nghĩ tôi không hiểu.
Nhưng bố tôi là bác sĩ Đông y, từ nhỏ đã dạy tôi cách ngửi mùi thuốc và phân biệt dược tính.
Chaporia
Bình Luận (0)