Tôi cười ngắt lời cậu ấy, từng ngón từng ngón bẻ tay cậu ấy ra.
“Sau đó tớ nghĩ thông rồi. Đó chỉ là một cuộc gọi lừa đảo, không biết lấy thông tin của tớ từ đâu, bịa ra một câu chuyện để dọa tớ thôi.”
Mặt Lục Dương trắng như giấy.
“Nhưng những chuyện người đó nói…”
“Những chuyện đó đâu phải chỉ mẹ tớ biết.”
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy, gằn từng chữ.
“Mẹ tớ nói chuyện với hàng xóm trong khu cũng từng kể rồi. Chắc là bị ai đó nghe được thôi.
”
Cậu ấy há miệng, hồi lâu không nói nổi câu nào.
Cuối cùng lại hỏi một câu:
“Tối qua cậu ngủ ngon không?”
Đây là đang hỏi hiệu quả của bát chè đậu xanh.
Tôi nhếch khóe miệng.
“Khá tốt, ngủ một mạch đến sáng.”
Biểu cảm của cậu ấy lại cứng đờ.
Giám thị bước vào, trong phòng thi vang lên tiếng lật giấy soàn soạt.
Lục Dương vẫn đứng im tại chỗ.
Giáo viên đã mất kiên nhẫn.
Chaporia
Bình Luận (0)