“Cơm căn tin có dinh dưỡng gì chứ?” Giọng cậu ấy hơi cao lên, rồi lại cố ép xuống. “Niệm Niệm, sáng nay cậu đến đây bằng gì? Sáng tớ gõ cửa nhà cậu không ai trả lời, gọi điện thì cậu tắt máy. Cậu biết tớ lo cho cậu thế nào không?”
“Điện thoại hết pin.” Tôi đứng dậy, đẩy ghế vào gầm bàn. “Tớ đi trước.”
“Niệm Niệm!”
“Lục Dương.”
Tôi quay lại nhìn cậu ấy, nở một nụ cười mệt mỏi.
“Tớ biết cậu muốn tốt cho tớ, nhưng tớ thật sự không sao.
Hôm nay trạng thái của tớ khá tốt, cậu đừng làm tớ phân tâm.”
Câu này nói không chê vào đâu được.
Vừa từ chối cậu ấy, vừa không xé rách mặt nhau.
Bởi vì tôi vẫn chưa biết rốt cuộc cậu ấy muốn làm gì.
“Vậy tối qua nhà tớ ăn cơm nhé?”
“Để xem đã.”
Tôi đeo cặp rời đi.
Ánh mắt phía sau như ghim vào lưng tôi, rất lâu vẫn chưa dời đi.
Phòng thi ở tầng ba, hành lang toàn người. Học sinh tụm năm tụm ba bàn luận đáp án.
Chaporia
Bình Luận (0)