Niệm Sơ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh thường thấy.

Lật người một cái.

Đưa mông về phía mọi người.

Tôi không nhịn được bật cười.

Nửa đêm hôm đó.

Cửa hàng tiện lợi rất vắng khách.

Tôi dựa vào quầy thu ngân chợp mắt một lúc.

Điện thoại đột nhiên rung liên tục.

Tiếng thông báo WeChat vang lên không ngớt.

Tôi tưởng bà chủ gửi thông báo gì.

Mở ra xem.

Lại là tin nhắn của Thẩm Quyện.

Anh ấy gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.

Đó là bảng xếp hạng tìm kiếm nóng trên mạng.

Ở vị trí thứ mười chín có một chủ đề:

#Tổng Giám Đốc Tập Đoàn Phó Bí Mật Hẹn Hò Mỹ Nhân#

Bức ảnh đính kèm là cảnh Phó Cảnh Sâm và Ôn Dĩ Tình bước ra từ một nhà hàng.

Ôn Dĩ Tình khoác tay anh ta.

Cười rạng rỡ.

Gương mặt Phó Cảnh Sâm không chụp quá rõ.

Nhưng chỉ cần nhìn dáng người và khí chất ấy.

Tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

Bên dưới ảnh.

Thẩm Quyện nhắn thêm một câu:

“Chị dâu, chị phải giữ vững tinh thần đấy.”

Tôi trả lời một chữ:

“Ừ.”

Sau đó úp điện thoại xuống quầy.

Tiếp tục ngồi ngẩn người.

Không phải vì đau lòng.

Mà bởi tôi chợt nhận ra…

Người đàn ông mà tôi từng yêu suốt năm năm.

Bây giờ nhìn lại.

Đã giống một người xa lạ hoàn toàn rồi.

Chưa được bao lâu, bà chủ từ trong kho đi ra.

Cầm điện thoại trên tay, vẻ mặt đầy hứng thú hóng chuyện.

“Tiểu Tô, em xem này.”

Bà ấy ghé sát lại.

“Ông tổng tài tập đoàn Phó này đúng là ghê thật.”

“Vừa ly hôn xong đã có người mới ngay.”

“Đàn ông có tiền đúng là đều như thế cả.”

Tay tôi vẫn đều đều quét mã hàng.

“Vậy à?”

“Chứ còn gì nữa!”

Bà chủ lướt điện thoại liên tục.

“Nghe nói vợ cũ của anh ta thảm lắm.”

“Một mình dẫn theo ba đứa con, tay trắng rời đi.”

“Giờ cũng chẳng biết đang ở đâu chịu khổ nữa.”

“Em nói xem, kiểu phụ nữ này rốt cuộc nghĩ gì vậy?”

“Không lấy được đồng nào đã đành, còn ôm theo ba đứa nhỏ nữa chứ…”

“Chị à.”

Tôi lên tiếng cắt ngang.

Đưa khẩu súng quét mã trong tay lên.

“Thùng mì này quét không được.”

“Chị xem giúp em mã vạch với.”

Bà chủ lập tức cúi xuống xem.

Câu chuyện bị ngắt ngang.

Không tiếp tục nữa.

Rạng sáng về đến nhà.

Con hẻm yên tĩnh hơn thường ngày rất nhiều.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Niệm An vẫn ngồi trên giường chưa ngủ.

Hai mắt đỏ hoe.

Trong lòng ôm chặt chú gấu bông nhỏ.

“Sao còn chưa ngủ?”

Thằng bé cúi đầu.

Giọng nói buồn buồn.

“Mẹ ơi…”

“Hôm nay con nhìn thấy ảnh ba và cô kia trong điện thoại của chú Thẩm.”

Tôi khựng lại.

Niệm An ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt trong veo đầy bất an.

“Ba không cần chúng ta nữa rồi phải không?”

Tôi bước tới.

Ôm con vào lòng.

Không biết từ lúc nào.

Thằng bé đã nặng hơn trước một chút.

Mà cánh tay tôi lại ngày càng yếu đi.

“Ba không phải không cần các con.”

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con.

“Chỉ là ba và mẹ đã chia tay rồi.”

“Chia tay và không cần nhau là hai chuyện khác nhau.”

“Các con mãi mãi là những người mẹ yêu nhất.”

Niệm An chớp mắt.

“Vậy còn ba?”

“Ba có yêu chúng con không?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó khẽ nói:

“Ba chưa biết các con tốt đến nhường nào.”

“Đến ngày ba hiểu được điều đó…”

“Nhất định ba sẽ hối hận.”

Niệm An nghe mà hiểu mà không hiểu.

Một lúc sau.

Thằng bé ngẩng đầu khỏi lòng tôi.

Đôi bàn tay nhỏ nâng mặt tôi lên.

Nghiêm túc nói:

“Vậy con không muốn ba biết.”

“Con chỉ cần mẹ thôi.”

Đêm đó.

Sau khi Niệm An ngủ say.

Tôi ngồi bên giường thật lâu.

Lặng lẽ ngắm khuôn mặt con.

Hàng lông mày giống Phó Cảnh Sâm.

Đôi mắt lại giống tôi.

Lúc ngủ yên tĩnh đến lạ.

Càng nhìn càng giống cha nó.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Là một số lạ.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia không có tiếng nói.

Chỉ có tiếng hít thở rất khẽ.

“A lô?”

“A lô?”

Tôi gọi hai tiếng.

Không ai đáp lại.

Đang định cúp máy.

Người bên kia đột nhiên lên tiếng.

“Tô Vãn.”

Giọng nói khàn khàn.

Trầm thấp.

Mang theo hơi men.

Là Phó Cảnh Sâm.

Tôi không nói gì.

Anh ta cũng im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng cuộc gọi đã bị ngắt.

Cuối cùng.

Anh ta nói:

“Chuyện trên hot search không giống như em nghĩ đâu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...