Những ngón tay cầm điện thoại của tôi từ từ siết chặt.
Rồi bất giác bật cười.
“Phó tổng.”
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Chuyện của anh không cần giải thích với tôi.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “cạch”.
Giống như ly rượu bị đặt mạnh xuống mặt bàn.
Sau đó.
Anh ta cúp máy.
Tôi xóa luôn lịch sử cuộc gọi.
Đặt điện thoại lên bệ cửa sổ.
Ánh trăng bên ngoài rất sáng.
Rải xuống khuôn mặt của ba đứa trẻ.
Niệm Dữ trở mình.
Bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy ngón tay tôi.
Ấm áp.
Mềm mại.
Tôi cúi xuống.
Khẽ hôn lên trán con.
Sau cuộc điện thoại vào đêm đó.
Phó Cảnh Sâm không liên lạc với tôi nữa.
Cuộc sống vẫn tiếp tục như cũ.
Ca đêm ở cửa hàng tiện lợi.
Ban ngày chăm con.
Thỉnh thoảng nhận việc thủ công.
Thỉnh thoảng phụ chị Trần trông quán hoành thánh.
Niệm An kết thêm vài người bạn cùng tuổi trong hẻm.
Ngày nào tan học cũng chạy nhảy khắp con đường lát đá cùng đám trẻ.
Hai bé sinh đôi bắt đầu tập nói.
Niệm Dữ đã biết gọi mẹ.
Niệm Sơ vẫn không chịu mở miệng.
Nhưng đôi mắt đen láy ấy dường như biết nói.
Chỉ cần nhìn một cái là chạm tới tận đáy lòng người khác.
Tôi từng nghĩ.
Cuộc sống sẽ cứ bình yên như thế mà trôi qua.
Cho đến một đêm.
Hai giờ sáng.
Điện thoại lại đổ chuông.
Là số của Phó Cảnh Sâm.
Tôi nhận ra ngay.
Nhưng không bắt máy.
Chuông reo đến khi tự động ngắt.
Hai giây sau lại gọi tới.
Rồi lại gọi tiếp.
Niệm An bị đánh thức.
Mơ màng dụi mắt.
Tôi cau mày.
Cuối cùng nhấn nút nghe.
“Anh tốt nhất là có chuyện gấp.”
Nhưng người lên tiếng không phải Phó Cảnh Sâm.
Là Thẩm Quyện.
“Chị dâu!”
Giọng anh ấy rất gấp.
“Cảnh Sâm gặp tai nạn rồi.”
Tôi khựng lại.
“Anh ấy uống rượu lái xe.”
“Đâm vào lan can trên đường cao tốc phía Đông.”
“Người không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đã được đưa vào bệnh viện.”
“Trong lúc mê man cứ liên tục gọi tên chị.”
Tôi ngẩn người vài giây.
Sau đó bình tĩnh đáp:
“Vậy thì gọi cho Ôn Dĩ Tình.”
“Bây giờ cô ấy mới là bạn gái anh ta.”
“Ôn Dĩ Tình đang đi công tác.”
“Không liên lạc được.
”
Thẩm Quyện hít sâu một hơi.
“Anh ấy không chịu phối hợp điều trị.”
“Khâu vết thương cũng không cho bác sĩ khâu.”
“Nhất quyết đòi gặp chị.”
“Chị dâu, tôi xin chị.”
“Chị đến một chuyến được không?”
Tôi siết chặt điện thoại.
Nhìn ba đứa trẻ đang ngủ trên giường.
Hai bé sinh đôi ngủ đến mức dang tay dang chân.
Niệm An trở mình.
Gác chân lên người em trai.
Bây giờ là hai giờ sáng.
Nếu tôi đi.
Ai sẽ trông bọn trẻ?
“Tôi không đi được.”
Tôi khẽ nói.
“Không có ai trông con.”
“Tôi sẽ bảo mẹ tôi qua giúp.”
“Mẹ tôi ở gần đây.”
“Mười phút là tới.”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Niệm An đã tỉnh hẳn.
Mơ màng kéo tay tôi.
“Mẹ ơi… ai gọi vậy?”
“Không có gì.”
Tôi xoa đầu con.
“Ngủ tiếp đi.”
Sau đó nói vào điện thoại:
“Thẩm Quyện.”
“Tôi với anh ta đã ly hôn.”
“Anh ta có khâu vết thương hay không cũng chẳng liên quan tới tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc sau.
Bỗng vang lên tiếng ồn hỗn loạn.
Giống như điện thoại bị ai đó giật lấy.
Ngay sau đó.
Một giọng nói khàn đặc đến mức gần như không nghe rõ truyền tới.
“Tô Vãn…”
Là Phó Cảnh Sâm.
“Em tới đây đi.”
Giọng anh ta đứt quãng.
Yếu ớt như một người đang chết đuối cố níu lấy cọng rơm cuối cùng.
“Em tới nhìn tôi một lần thôi.”
Tim tôi bỗng khựng lại.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
Tôi nhắm mắt.
Rồi mở ra.
Giọng nói bình tĩnh đến chính tôi cũng bất ngờ.
“Anh uống rượu rồi lái xe.”
“Sau đó gây tai nạn.”
“Đúng không?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi tiếp tục:
“Anh chưa từng nghĩ tới hậu quả sao?”
“Nếu anh thật sự xảy ra chuyện…”
“Những người đang làm việc cho anh thì sao?”
“Ba mẹ anh thì sao?”
“Anh đã từng nghĩ tới chưa?”
Anh ta không nói được gì.
Chỉ thở dốc từng nhịp nặng nề.
“Tôi tới đó thì giúp được gì cho anh?”
Tôi tiếp tục.
“Khâu vết thương thì có bác sĩ.”
“Ký giấy tờ thì có người nhà.”
“Nhưng tôi không còn là người nhà của anh nữa rồi, Phó Cảnh Sâm.”
“Bản thỏa thuận ly hôn là chính tay anh ký rồi đưa cho tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)