Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó mới vang lên giọng nói đứt quãng của anh ta.

“Tôi biết…”

“Tôi đều biết…”

“Tôi chỉ là… muốn gặp em thôi.”

Tôi nhắm mắt lại.

Cố gắng ép toàn bộ cảm xúc đang dâng trào xuống tận đáy lòng.

“Đi điều trị cho tử tế đi.”

Tôi khẽ nói.

“Sau này đừng uống rượu nữa.”

Rồi cúp máy.

Niệm An vẫn chưa ngủ.

Trong bóng tối, đôi mắt thằng bé sáng lấp lánh.

Con nhỏ giọng hỏi:

“Mẹ ơi, ba bị thương rồi sao?”

“Ừm.”

“Vậy ba có chết không?”

“Không đâu.”

Tôi kéo con vào lòng.

“Ba chỉ bị thương thôi.”

“Bác sĩ sẽ chữa khỏi cho ba.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Niệm An ngáp một cái.

Lại rúc sâu hơn vào ngực tôi.

“Mặc dù ba không để ý đến con.”

“Nhưng con cũng không muốn ba chết đâu.”

Tôi không đáp.

Chỉ áp mặt vào mái tóc mềm mại của con.

Trong bóng đêm.

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Thấm ướt một góc gối.

Cuối cùng.

Tôi vẫn đến bệnh viện.

Sau khi mẹ của Thẩm Quyện tới giúp trông ba đứa trẻ.

Tôi bắt taxi tới bệnh viện trung tâm thành phố.

Lúc tới nơi đã hơn bốn giờ sáng.

Đèn ở khu cấp cứu trắng lạnh đến chói mắt.

Trên hàng ghế chờ có vài người nhà bệnh nhân đang gật gù ngủ gật.

Thẩm Quyện đứng đợi ngoài cửa.

Quầng thâm dưới mắt rất rõ.

Nhìn thấy tôi, anh ấy lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Khâu xong rồi.”

“Nhưng nhất quyết không chịu nằm viện.”

“Hiện đang ở phòng theo dõi.”

Anh ấy vừa dẫn tôi đi vừa nói.

“Trán khâu bảy mũi.”

“Xương sườn bị nứt nhẹ.”

“May mà không tổn thương nội tạng.”

“Bác sĩ bảo chỉ lệch thêm một chút nữa là đâm trúng phổi rồi.”

Tôi không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ đi theo.

Hành lang bệnh viện rất dài.

Mùi thuốc sát trùng và cồn y tế hòa lẫn vào nhau.

Khiến lòng người vô cớ trở nên nặng nề.

Đến trước cửa phòng theo dõi.

Thẩm Quyện dừng bước.

Nhỏ giọng nói:

“Chị tự vào đi.”

“Tôi đứng ngoài này.”

Tôi gật đầu.

Đẩy cửa bước vào.

Phó Cảnh Sâm nằm trên giường bệnh.

Trên trán quấn đầy băng gạc.

Vẫn còn lờ mờ thấy vết máu thấm ra.

Anh ta nhắm mắt.

Hai hàng lông mày nhíu chặt.

Môi khô đến nứt nẻ.

Tay trái đang truyền dịch.

Tay phải vô thức siết lấy góc chăn.

Đó là tư thế ngủ mà tôi từng vô cùng quen thuộc.

Tôi đứng bên giường.

Lặng lẽ nhìn anh ta.

Rồi đưa tay muốn chỉnh lại góc chăn bị xộc xệch.

Thế nhưng.

Đầu ngón tay vừa chạm vào mép chăn.

Anh ta đã đột ngột mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khoảnh khắc nhận ra là tôi.

Đồng tử của Phó Cảnh Sâm lập tức co lại.

Anh ta chộp lấy tay tôi.

Sức lực mạnh đến mức không giống một người vừa trải qua tai nạn.

“Em tới rồi.”

Anh ta nói.

Tôi thử rút tay về.

Không được.

Cuối cùng đành bỏ cuộc.

Ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Không phải tôi muốn tới.”

Tôi bình thản nói.

“Là Thẩm Quyện cầu xin tôi tới.”

Phó Cảnh Sâm không buông tay.

Ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt lên mu bàn tay tôi.

“Chuyện trên hot search…”

Giọng anh ta khàn đặc.

“Ôn Dĩ Tình không phải bạn gái của tôi.”

“Hôm đó chỉ là một bữa tiệc xã giao.”

“Anh không cần giải thích với tôi.”

“Nhưng tôi muốn giải thích.”

Anh ta cố chấp nhìn tôi.

Trong mắt hiện rõ sự hối hận.

“Tô Vãn.”

“Chuyện ly hôn…”

“Là tôi chưa suy nghĩ kỹ.”

Tôi lặng lẽ nghe hết.

Sau đó từng chút một rút tay mình ra khỏi tay anh ta.

“Anh chưa suy nghĩ kỹ từ khi nào?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Là ngày Ôn Dĩ Tình trở về?”

“Hay là khoảnh khắc chiếc xe của anh đâm vào lan can?”

Phó Cảnh Sâm mở miệng.

Nhưng không thể nói nổi một lời.

Tôi đứng dậy.

Đẩy chiếc ghế về chỗ cũ.

“Phó Cảnh Sâm.”

“Trên đời này không có thuốc hối hận.”

“Tôi ký đơn ly hôn là thật.”

“Nhưng con đường ly hôn này là do chính anh lựa chọn.”

“Anh là người chọn để tôi rời đi.”

“Bây giờ tôi đi rồi.”

“Anh lại bắt đầu hối hận.”

Nói xong.

Tôi quay người bước ra ngoài.

Khi đi tới cửa.

Tôi nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

“Tô Vãn…”

Giọng nói thấp đến mức gần như không nghe thấy.

Tôi không quay đầu.

Cũng không dừng bước.

Ngoài hành lang.

Thẩm Quyện vừa dập tắt điếu thuốc đã vội vàng bước tới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...