“Thế nào rồi?”
Anh ấy sốt ruột hỏi.
“Tôi ổn.”
“Tình trạng của anh ta cũng không nghiêm trọng.”
Tôi đáp.
“Anh chăm sóc anh ta đi.”
“Tôi phải về rồi.”
“Bọn trẻ sắp thức giấc.”
Thẩm Quyện định ngăn tôi lại.
“Chị dâu, thật ra Cảnh Sâm cậu ấy…”
“Thẩm Quyện.”
Tôi nhìn anh ấy.
“Gọi tôi là Tô Vãn.”
Anh ấy sững người.
Một lúc sau mới cười khổ.
“Được.”
“Tô Vãn.”
Trên đường bắt taxi trở về con hẻm nhỏ.
Mặt trời vừa nhô lên.
Ánh bình minh xuyên qua những tán cây ngô đồng.
Lấp lánh rơi xuống cửa kính xe.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Phó Cảnh Sâm.
Chỉ có ba chữ ngắn ngủi.
“Xin lỗi em.”
Tôi nhìn thoáng qua.
Rồi cất điện thoại trở lại túi áo.
Ngẩng đầu nói với tài xế:
“Bác tài, cho cháu xuống ở đầu hẻm là được.”
Sau khi Phó Cảnh Sâm xuất viện.
Cuộc sống cuối cùng cũng yên ổn được vài ngày.
Ít nhất…
Tôi đã nghĩ như vậy.
Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ diễn ra theo cách con người ta mong muốn.
Chiều hôm đó, tôi đang ngồi ở nhà xâu hạt kiếm thêm thu nhập thì điện thoại đổ chuông.
Là giáo viên chủ nhiệm của Niệm An gọi tới.
Vừa bắt máy, tôi đã nghe thấy giọng cô giáo có phần gấp gáp:
“Chào chị Tô Vãn, chị có thể tới trường một chuyến được không?”
“Niệm An đánh nhau với bạn trong lớp.”
Tôi lập tức buông đống hạt trên tay xuống rồi chạy đi.
Đúng lúc ấy chị Trần đang ngồi gói hoành thánh ngoài đầu hẻm.
Nhìn thấy sắc mặt tôi không ổn, chị ấy chẳng hỏi nhiều.
“Có chuyện gì với Niệm An à?”
“Tôi tới trường một chút.”
“Được rồi, em đi đi.”
Chị Trần lập tức nhận lấy hai bé sinh đôi.
“Bọn nhỏ cứ để chị trông.”
Trường mẫu giáo không xa.
Tôi chạy gần mười phút mới tới nơi.
Vừa bước vào phòng giáo viên.
Đã nhìn thấy Niệm An đứng trong góc.
Trên mặt có một vết cào do móng tay để lại.
Cổ áo bị kéo lệch sang một bên.
Thằng bé không khóc.
Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Giống hệt một chú sư tử con đang nổi giận.
Đối diện là một cặp vợ chồng.
Người đàn ông ăn mặc lịch sự.
Người phụ nữ đang ôm một cậu bé mập mạp.
Trán cậu bé sưng lên một cục.
Khóc đến mức nước mũi tèm lem khắp mặt.
Vừa nhìn thấy tôi.
Người phụ nữ kia lập tức cao giọng:
“Cô là mẹ của nó phải không?”
“Con trai cô đánh con tôi thành ra thế này!”
“Cô nói xem phải giải quyết thế nào?”
Tôi không để ý tới bà ta.
Đi thẳng tới trước mặt Niệm An.
Ngồi xổm xuống.
Nhìn vết thương trên mặt con.
Rồi nhẹ giọng hỏi:
“Vì sao lại đánh nhau?”
Niệm An cắn môi.
Không nói gì.
Người phụ nữ kia lập tức chen ngang:
“Còn cần lý do gì nữa?”
“Trẻ con đánh nhau chẳng phải chuyện bình thường sao?”
“Đúng là có khuynh hướng bạo lực.”
“Chắc chắn là gia đình không biết dạy dỗ…”
“Tôi đang hỏi con trai tôi.”
Tôi đứng dậy.
Bình tĩnh nhìn bà ta.
“Còn con trai bà.”
“Bà đã hỏi chưa?”
Người phụ nữ kia nghẹn lại.
Sau đó đẩy nhẹ cậu con trai bên cạnh.
“Con nói đi.”
“Vì sao đánh nhau?”
Cậu bé mập vừa khóc vừa nấc.
“Con… con bảo bạn ấy không có ba…”
“Là trẻ hoang…”
“Rồi bạn ấy đánh con…”
Cả căn phòng bỗng nhiên im lặng.
Tôi cúi đầu nhìn Niệm An.
Môi con mím chặt thành một đường thẳng.
Hốc mắt đỏ bừng.
Nhưng vẫn cố chấp không để nước mắt rơi xuống.
Tôi ngồi xổm xuống.
Chỉnh lại cổ áo bị kéo lệch cho con.
Nhẹ nhàng nói:
“Niệm An.”
“Đánh người là không đúng.”
“Cho dù người khác nói những lời khó nghe.”
“Con cũng không thể dùng nắm đấm để giải quyết.”
Niệm An ngẩng đầu nhìn tôi.
Sự cứng cỏi trong mắt dần vỡ vụn.
“Nhưng bạn ấy nói con không có ba…”
Giọng nói nghẹn ngào đến đáng thương.
Tôi nhìn thẳng vào mắt con.
“Con không có ba sao?”
Niệm An sững người.
“Con có ba.”
“Ba con tên là Phó Cảnh Sâm.”
“Con và hai em đều mang họ Phó.”
“Con tên là Phó Niệm An.”
“Em trai là Phó Niệm Dữ.”
“Em út là Phó Niệm Sơ.”
“Tất cả đều được ghi rõ trong sổ hộ khẩu.”
Tôi nói rất chậm.
Từng chữ một thật rõ ràng.
“Người khác không biết.”
“Không có nghĩa là ba con không tồn tại.”
“Nhưng con cũng không thể vì chuyện đó mà đánh người.”
Chaporia
Bình Luận (0)