20px

Nuốt ngược cảm giác chua xót đang dâng lên.

“Không sao đâu.”

“Em trai sắp hết sốt rồi.”

“Con ôm con gấu lớn kia đi.”

“Coi như mẹ đang ôm con vậy.”

“Vâng.”

Thằng bé im lặng một lát rồi nói:

“Mẹ cũng đừng sợ nhé.”

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi cúi đầu nhìn Niệm Dữ trong lòng.

Từng giọt thuốc từ bình truyền chậm rãi nhỏ xuống.

Chậm đến mức như chẳng bao giờ truyền xong.

Đúng lúc ấy.

Từ cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Tôi không để ý.

Cho tới khi tiếng bước chân dừng ngay trước mặt.

Tôi ngẩng đầu lên.

Rồi sững người.

Là Phó Cảnh Sâm.

Anh ta mặc áo sơ mi màu tối.

Ống tay áo xắn lên tận khuỷu tay một cách tùy tiện.

Miếng băng trên trán đã tháo ra.

Để lộ vết sẹo mới còn đỏ.

Anh ta thở rất gấp.

Trán lấm tấm mồ hôi.

Ánh mắt khóa chặt lấy Niệm Dữ trong lòng tôi.

Trong mắt là sự hoảng hốt mà từ trước tới nay tôi chưa từng thấy.

“Con bị sao vậy?”

Anh ta hỏi.

Tôi nhìn anh ta.

“Anh tới đây làm gì?”

Phó Cảnh Sâm đưa điện thoại cho tôi xem.

Trên màn hình là bài đăng một giờ trước của tôi.

Ảnh chụp trần nhà khu truyền dịch.

Dòng trạng thái chỉ có năm chữ:

“Cầu mong bình an vô sự.”

“Tôi bảo trợ lý theo dõi tài khoản của em.”

Anh ta khàn giọng.

“Vừa thấy bài đăng đó là tôi…”

Anh ta không nói hết câu.

Đưa tay muốn chạm vào mặt Niệm Dữ.

Nhưng trong lúc ngủ mê, Niệm Dữ khẽ nhíu mày rồi quay đầu tránh đi.

Bàn tay anh ta lơ lửng giữa không trung.

Cuối cùng đành lặng lẽ thu về.

“Viêm thanh quản.”

“Tôi đã cho con truyền dịch rồi.”

“Không có gì nghiêm trọng.”

Tôi nói ngắn gọn.

Phó Cảnh Sâm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Tư thế cứng nhắc.

Như thể chẳng biết phải đặt tay ở đâu.

Một lúc sau.

Anh ta lên tiếng:

“Niệm An bao nhiêu tuổi rồi?”

“Ba tuổi rưỡi.”

“Còn hai đứa nhỏ?”

“Một tuổi bốn tháng.”

Yết hầu anh ta khẽ chuyển động.

Giọng nói thấp hẳn xuống.

“Ngày sinh của các con… là ngày nào?”

Tôi quay sang nhìn anh ta.

Ánh đèn trắng trong phòng truyền dịch chia gương mặt anh ta thành hai nửa sáng tối.

Vết sẹo mới trên cung mày khiến cả người anh ta trông tiều tụy hơn trước rất nhiều.

“Phó Cảnh Sâm.”

Tôi khẽ nói.

“Bây giờ hỏi những chuyện đó còn ý nghĩa gì sao?”

Anh ta cúi đầu.

Hai khuỷu tay chống lên đầu gối.

Mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.

Rất lâu sau mới thấp giọng nói:

“Tôi chỉ muốn biết.”

Tôi không trả lời.

Năm giờ sáng.

Niệm Dữ đã hạ sốt.

Bác sĩ cho phép xuất viện.

Tôi bế con đứng dậy.

Hai chân tê cứng.

Suýt nữa ngã xuống.

Phó Cảnh Sâm lập tức đưa tay đỡ lấy.

Bàn tay lớn giữ chặt cánh tay tôi.

Lòng bàn tay nóng rực.

Tôi đứng vững.

Sau đó lùi lại một bước.

Kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

“Cảm ơn.”

“Tôi tự làm được.”

Anh ta đứng yên tại chỗ.

Bàn tay chậm rãi buông xuống.

Tôi bế Niệm Dữ đi ra cửa khu cấp cứu.

Bầu trời bên ngoài vừa hửng sáng.

Không khí mang theo hơi lạnh và sự ẩm ướt đặc trưng của buổi sớm.

Phó Cảnh Sâm đuổi theo.

Chặn trước mặt tôi.

“Để tôi đưa hai mẹ con về.”

“Không cần.”

“Gọi xe rất tiện.”

“Tô Vãn.”

Anh ta gọi cả họ tên tôi.

Trong giọng nói là sự sốt ruột bị kìm nén.

“Cho tôi đưa em về.”

“Chỉ lần này thôi.”

Tôi nhìn vết sẹo trên trán anh ta.

Nhìn đôi mắt từng lạnh lùng vô tình ấy.

Giờ đây lại chất đầy lo lắng và cầu xin.

Cuối cùng.

Tôi khẽ nói:

“Đi thôi.”

Suốt quãng đường.

Anh ta lái xe rất chậm.

Niệm Dữ ngủ say trong lòng tôi.

Mỗi lần dừng đèn đỏ.

Tôi đều cảm nhận được ánh mắt anh ta nhìn qua gương chiếu hậu.

Nhưng tôi giả vờ như không biết.

Tới đầu hẻm.

Khi tôi vừa mở cửa xe bước xuống.

Phó Cảnh Sâm gọi lại:

“Tô Vãn.”

“Bọn trẻ…”

Anh ta ngừng lại.

Dường như có quá nhiều điều muốn hỏi.

Quá nhiều điều muốn nói.

Nhưng cuối cùng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Tôi không chờ.

Chỉ ôm Niệm Dữ bước vào con hẻm.

Sau lưng.

Chiếc xe ấy đỗ rất lâu.

Rất lâu vẫn chưa rời đi.

Ôn Dĩ Tình lại tới.

Lần này không mang theo trợ lý.

Không mang theo quà cáp.

Chỉ đến một mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...