— Em muốn giọng nói của mình xuất hiện trong những thiết bị đắt tiền hơn.

Thầy nhìn tôi trân trân mất hai giây.

— Nói tiếng người đi.

— Em muốn làm một chuyên mục.

— Chuyên mục gì?

— “Đừng thay người khác đồng ý”.

Thầy nhướn mày.

Tôi liền đưa bản kế hoạch qua.

Nội dung chuyên mục rất đơn giản.

Nhận thư đóng góp ẩn danh.

Bị hùa theo ép tỏ tình thì phải làm sao?

Bạn bè cứ thích đem mình ra làm trò đùa thì phải làm sao?

Không muốn tham gia hoạt động thì liệu có bị xem là lập dị, không hòa đồng không?

Gia đình không ủng hộ việc đi thi thì nên giao tiếp như thế nào?

Thầy lật xem xong, im lặng một hồi.

— Em là một học sinh cuối cấp ba, mà lại muốn đi làm tư vấn tâm lý à?

Tôi nói:

— Em không dám.

— Thế em muốn làm cái gì?

— Làm một phiên bản thực hành từ chối trong khuôn viên trường học.

14

Vào ngày chuyên mục phát sóng thử nghiệm, lòng bàn tay tôi căng thẳng đến mức rịn đầy mồ hôi.

Mặc dù bình thường tôi mồm năm miệng mười rất nhanh nhảu.

Nhưng mồm nhanh và việc lên sóng phát thanh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Vế trước mà có mất mặt thì cũng chỉ mất mặt trong một vòng tròn nhỏ.

Còn vế sau mà mất mặt thì sẽ là tiếng vang lập thể vòng quanh toàn trường.

Bức thư đóng góp đầu tiên đến từ một nữ sinh lớp mười.

“Bạn bè cứ liên tục gán ghép tớ với một bạn nam trong lớp, tớ nói không thích thì họ bảo tớ là kẻ không biết đùa. Có phải tớ quá nhạy cảm rồi không?”

Tôi nhìn vào bản thảo, liền bật micro lên.

— Không phải.

— Trò đùa ấy à, phải cả hai bên đều thấy buồn cười thì mới gọi là trò đùa.

— Chỉ có một bên cười đến hớn hở, còn bên kia thì muốn làm thủ tục thôi học ngay tại chỗ, thì đó gọi là bạo lực học đường phiên bản cấu hình thấp.

Ở bên ngoài phòng phát thanh, thầy phụ trách ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi lập tức lấy lại giọng điệu bình ổn, dứt khoát.

— Bạn có thể trực tiếp nói với bạn bè rằng bạn không thích trò đùa kiểu này.

— Nếu họ vẫn tiếp tục, vậy thì vấn đề không nằm ở chỗ bạn không biết đùa, mà là ở chỗ họ nghe không hiểu tiếng người.

Tôi dừng lại một chút.

— Đương nhiên, câu cuối cùng này bạn có thể không cần nói thẳng trước mặt họ.

— Trừ phi bạn tự tin mình chạy nhanh.

Buổi phát sóng thử nghiệm kết thúc, thầy phụ trách đài phát thanh ôm trán.

— Khương Miên à, cái miệng này của em, nhà trường rất khó để hoàn toàn yên tâm đấy.

Lòng tôi bỗng chốc lạnh toát.

Thầy lại nói tiếp:

— Nhưng học sinh chắc chắn sẽ rất thích nghe.

Tôi lập tức sống lại ngay tức khắc.

Rất tốt.

Thầy cuối cùng cũng xếp tôi vào danh mục quản lý tài sản rủi ro rồi.

Sự nghiệp của tôi, chính thức cất cánh từ một chiếc loa nhỏ trong trường.

15

Chuyên mục “Đừng thay người khác đồng ý” nổi tiếng nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.

Hòm thư đóng góp đến ngày thứ hai đã bị nhét cho chật cứng.

Có người hỏi, không muốn cho bạn học chép bài tập thì phải làm sao.

Có người hỏi, ngày nào cũng bị bạn cùng phòng kéo đi căn tin nhưng bản thân lại chỉ muốn cắm đầu giải đề thì phải làm sao.

Lại có người hỏi, thích một người nhưng không muốn cho cả lớp biết thì có bị coi là hèn nhát không.

Còn có một mảnh giấy nhỏ, bị kẹp ở dưới đáy cùng.

Nét chữ rất thanh tú, nét bút đè xuống rất mạnh.

“Gia đình nói tớ bắt buộc phải giành được suất tuyển thẳng. Mỗi ngày tớ đều sợ bản thân mình sẽ thua. Tớ biết như vậy là không tốt, nhưng đôi khi tớ thật sự hy vọng đối thủ cạnh tranh của mình sẽ gặp phải chuyện gì đó.”

Tôi nhìn trân trân vào mảnh giấy đó rất lâu.

Mảnh giấy kia không hề ký tên.

Nhưng ở góc dưới bên phải có vẽ một chiếc kẹp tóc màu xanh lam rất nhỏ.

Tôi liền thu riêng nó vào trong bìa hồ sơ.

Bức thư này không thể trực tiếp phát sóng được.

Có những lời một khi đã đọc lên, thì không phải là đang giúp người ta.

Mà là đang đẩy người ta lên đoạn đầu đài chịu sự phán xét.

Đến khi nhìn thấy câu hỏi thứ ba, phản ứng đầu tiên của tôi là Lục Thanh Dã viết thư đóng góp.

Bởi vì nét chữ viết trông quá giống cậu ta.

Rồng bay phượng múa, cứ như thể giấy nháp Toán học và sân bóng rổ vừa mới đánh nhau một trận vậy.

Tôi ở trên sóng phát thanh trả lời rằng:

— Không tính là hèn nhát.

— Thích một người không nhất thiết phải khua chiêng gõ trống cho cả thiên hạ biết.

— Bạn thích ăn thịt kho tàu, thì bạn cũng đâu có ngày nào cũng ra trước cổng trường giăng biểu ngữ nói rằng nó là mạng sống của bạn đâu chứ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...