Tôi nhìn ra phía sân thể dục ở bên ngoài cửa sổ.
Mùa hè vô cùng tươi sáng, rực rỡ.
Ở phía dưới lầu có người đang di chuyển bàn ghế của phòng thi, chân ghế ma sát với mặt đất tạo nên những âm thanh có chút chói tai.
Tôi tiếp tục nói:
— Nhưng mỗi một người đều nên có cơ hội để tự mình nói lời từ chối.
— Và cũng nên có cơ hội để tự mình nói ra những điều bản thân muốn có.
— Muốn thi cử, muốn tham gia cuộc thi, muốn đi đến những nơi xa xôi, muốn thích một người, hoặc giả là tạm thời không muốn thích bất kỳ một ai cả.
— Đều hoàn toàn được cả.
Ở phía bên ngoài phòng phát thanh, thầy phụ trách không hề ngắt lời tôi.
Tôi mỉm cười một cái.
— Cuối cùng, chúc tất cả mọi người có một kỳ thi đại học thật thuận lợi.
— Gặp phải câu hỏi không biết làm, hãy bỏ qua trước đã.
— Gặp phải người không phù hợp, thì cũng hoàn toàn tương tự như vậy mà thôi.
Sau khi kỳ phát sóng này kết thúc, toàn bộ học sinh khối mười hai ở trong các lớp học đều đồng loạt vỗ tay rầm rộ.
Âm thanh truyền đến từ các tầng lầu khác nhau.
Tôi ngồi ở trong phòng phát thanh, lần đầu tiên cảm thấy có chút ngại ngùng.
Hỏng rồi.
Bản thân tôi là một thành viên của đội khuấy động bầu không khí, thế mà lại tự làm cho chính mình cảm động đến phát khóc rồi đây này.
Chuyện này được tính là lao động ngoài giờ đấy nhé, lát nữa phải đi tìm hệ thống để đòi tăng thêm tiền lương mới được.
30
Vào ngày kỳ thi đại học kết thúc, Lục Thanh Dã đã mời cả lớp uống trà sữa.
Lần này cậu ta đã chủ động hỏi trước từng người một về mức độ đường và những thứ cần kiêng kỵ.
Bảng danh sách được làm vô cùng quy phạm, chuẩn mực.
Tôi nhìn vào tờ danh sách đó, trong lòng không khỏi dâng lên muôn vàn cảm khái.
— Lục Thanh Dã này.
Cậu ta quay đầu lại:
— Gì thế?
— Cậu cuối cùng cũng đã học được văn minh gọi món của loài người rồi đấy.
Cậu ta khẽ mỉm cười một cái:
— Cảm ơn cô giáo Khương nhé.
— Đừng gọi là cô giáo, nghe già lắm.
— Đạo diễn Khương nhé?
— Cái này thì có thể đặt trước từ bây giờ được đấy.
Hứa Nguyện cầm ly trà sữa nóng ba phần đường bước đi tới.
Lục Thanh Dã liếc nhìn cô ấy một cái:
— Của cậu này, ba phần đường, loại nóng, không thêm trân châu.
Hứa Nguyện đón lấy:
— Cảm ơn cậu nhé.
Cậu ta không nói thêm điều gì nữa.
Chỉ là đứng ở một bên cạnh, lặng lẽ uống ly trà ô long không đường của chính mình.
Tôi ghé sát lại gần Hứa Nguyện:
— Thế nào rồi hả?
Cô ấy nhỏ giọng nói:
— Cũng được.
— Cái gì cũng được cơ?
— Ly trà sữa ấy mà.
Tôi hiểu rồi.
Mà cũng có thể không chỉ đơn thuần là ly trà sữa đâu.
But không có sao cả.
Đó là bài toán của chính bản thân cô ấy.
Cô ấy muốn viết đáp án vào lúc nào, thì cứ viết vào lúc đó mà thôi.
31
Vào ngày kết quả trúng tuyển được công bố, Hứa Nguyện đã nhận được giấy xác nhận tuyển thẳng của một trường đại học hàng đầu.
Tôi cũng nhận được thông báo trúng tuyển trong buổi chọn lọc của Chuyên mục Thanh thiếu niên.
Hứa Nguyện gửi tin nhắn cho tôi:
“Phát thanh viên Khương ơi, sau này chương trình của cậu chính thức lên sóng rồi, tớ sẽ là người đầu tiên gửi thư đóng góp nhé.”
Tôi hỏi:
“Gửi nội dung gì thế?”
Cô ấy trả lời lại rất nhanh:
“Cảm ơn cậu vì đã không thay tớ đồng ý.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó suốt một hồi lâu.
Sau đó đem chiếc điện thoại úp ngược xuống mặt bàn, vờ như không phải bản thân mình vừa bị một câu nói của cô ấy làm cho vành mắt nóng lên.
Vào ngày diễn ra buổi tuyển chọn, tôi suýt chút nữa thì đã bị muộn giờ.
Không phải là vì ngủ quên đâu.
Mà là vì chiếc xe buýt bị tắc nghẽn ở ngay giữa nửa quãng đường, bác tài xế nhìn dòng xe cộ đông đúc ở phía trước mà bất lực thở dài thườn thượt những ba lần liền.
Tôi ngồi ở hàng ghế phía sau, tay nắm chặt lấy tập bản thảo, trong đầu đã tự nhẩm sẵn lời xin lỗi vì đến muộn tận năm phiên bản khác nhau rồi.
Cũng may là vào phút cuối cùng tôi đã kịp thời chạy đến nơi.
Trong phòng chờ có mười mấy bạn học sinh đang ngồi ở đó.
Có người thì mặc bộ âu phục nhỏ chỉnh tề.
Có người thì trang điểm nhẹ nhàng thanh tú.
Lại có người ôm một xấp chứng nhận giải thưởng dày cộm, trông cứ như thể đang chuẩn bị mở hồ sơ vụ án ngay tại chỗ vậy.
Tôi cúi đầu nhìn lại bản thân mình.
Chiếc áo phông trắng, quần jeans, chiếc túi vải bố.
Chaporia
Bình Luận (0)