Rất tốt.
Giản dị cứ như một học sinh đến học nhờ vậy.
Thầy phụ trách gọi tôi vào bốc thăm câu hỏi.
Mảnh giấy nhỏ viết rằng:
“Nếu như bạn học của em vì bị hùa theo gán ghép tỏ tình mà cảm thấy khốn đốn, em sẽ làm một kỳ chương trình như thế nào?”
Tôi nhìn vào câu hỏi đó, suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Câu hỏi này tôi quá quen thuộc rồi.
Quen thuộc cứ như thể trong kỳ thi cuối kỳ lại trúng ngay vào một câu hỏi ví dụ vừa mới được giảng giải ngày hôm qua vậy.
Khi buổi ghi hình chính thức bắt đầu, chiếc đèn đỏ của máy quay phim sáng lên.
Tôi ngược lại lại không còn cảm thấy căng thẳng chút nào nữa.
Tôi nói:
— Em sẽ không tiên quyết hỏi bạn ấy xem có thích người kia hay không.
Ban giám khảo ngẩng đầu lên nhìn tôi.
— Em sẽ hỏi bạn ấy trước xem, liệu chuyện đó có gây ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt bình thường của bạn ấy hay không.
— Liệu có ai quay video lại không.
— Liệu có ai đang thay bạn ấy để đưa ra câu trả lời hay không.
— Bởi vì trong rất nhiều câu chuyện nơi học đường, mọi người đều quá vội vã muốn xem xem liệu nó có ngọt ngào hay không, mà lại quên mất không hỏi xem đương sự liệu có cảm thấy mệt mỏi hay không.
Tôi dừng lại một chút.
— Nếu như được làm chương trình, em muốn đem ống kính máy quay hướng về phía người bị hùa theo gán ghép kia.
— Để cho chính bản thân bạn ấy tự nói ra xem, bạn ấy thực sự muốn điều gì.
— Muốn đồng ý cũng được, muốn từ chối cũng được, mà muốn viết cho xong tờ đơn đăng ký trước đã thì cũng hoàn toàn được cả.
Trong hàng ghế ban giám khảo có một vị thầy giáo mỉm cười.
— Đơn đăng ký sao?
Tôi bày ra vẻ mặt nghiêm túc:
— Trong rất nhiều thời khắc mấu chốt của cuộc đời, đều được ẩn giấu bên trong những tờ đơn chưa được viết xong xuôi đấy ạ.
Buổi ghi hình kết thúc, thầy giáo ban giám khảo bảo tôi đi về nhà chờ thông báo.
Khi tôi bước chân ra khỏi đài truyền hình, hai chân có chút bủn rủn.
Nhưng trong lòng lại vô cùng tươi sáng, rạng rỡ.
Cái miệng này của tôi, không chỉ thích hợp để đi khích bác người khác đâu nhé.
Mà còn có thể đem những lời còn chưa kịp thốt ra của một người, vững vàng đưa đến trước chiếc micro nữa đấy.
Lục Thanh Dã phát huy trong kỳ thi đại học khá tốt, đã đỗ vào một trường đại học rất có tiếng ở thành phố lân cận.
Cậu ta đã gửi cho Hứa Nguyện một dòng tin nhắn.
【Tớ đã mua vé tham quan ngày hội mở cửa của trường các cậu rồi.】
Hứa Nguyện đem tin nhắn đưa cho tôi xem.
Tôi nói:
— Có tiến bộ rồi đấy.
— Tiến bộ ở chỗ nào cơ?
— Biết đường tự mua vé rồi đấy.
Hứa Nguyện cười đến mức nằm rạp cả người xuống mặt bàn.
Trong buổi lễ tốt nghiệp, cô Trần đọc danh sách những học sinh tốt nghiệp ưu tú.
Hứa Nguyện bước lên bục để nhận phần thưởng.
Ở phía dưới khán đài tiếng vỗ tay vang lên vô cùng giòn giã.
Lục Thanh Dã cũng đang đứng vỗ tay.
Không có tiếng hùa theo gán ghép nghịch ngợm.
Không có tiếng huýt sáo vang lên.
Cũng không có bất kỳ một ai hét lên câu nói “ở bên nhau đi” cả.
Chỉ có những tiếng vỗ tay thuần túy mà thôi.
Vô cùng sạch sẽ, trong trẻo.
Tôi đứng ở trong hàng ngũ của lớp, bỗng nhiên cảm thấy cái kết cục này tốt hơn nhiều so với trong nguyên tác.
Ngọt sủng đương nhiên là có thể ngọt ngào rồi.
Nhưng đường thì không nên làm mờ đi con đường tương lai của một người.
Thích một người đương nhiên cũng có thể vô cùng cuồng nhiệt.
Nhưng sự cuồng nhiệt đó thì không nên làm bỏng rát đi người mình yêu thương.
32
Khi cuốn lưu bút tốt nghiệp được phát xuống, tôi lật đến trang cuối cùng.
Đài phát thanh trường đã đặc biệt để lại một chuyên mục.
Tiêu đề là:
“Đừng thay người khác đồng ý”
Phía dưới có in một đoạn ngắn trong kỳ phát sóng cuối cùng của tôi.
Ký tên:
Khương Miên.
Tôi miết ngón tay lên hai chữ đó, nhìn rất lâu.
Trong nguyên tác, Khương Miên chỉ là một cô bạn cùng bàn xinh đẹp.
Chỉ biết hò hét “đồng ý đi”.
Còn bây giờ, cô ấy đã có chuyên mục của riêng mình, giọng nói của riêng mình, và bến đỗ của riêng mình.
Hứa Nguyện ghé sát lại xem:
— Cậu cảm động rồi à?
Tôi lập tức gập cuốn lưu bút lại:
— Không có.
— Mắt cậu đỏ lên rồi kìa.
— Tại gió lớn thôi.
— Trong lớp làm gì có gió?
Tôi nghiêm túc nhìn cô ấy:
— Cơn gió của thanh xuân đấy.
Hứa Nguyện cười đến mức không chịu nổi.
Chaporia
Bình Luận (0)