Lục Thanh Dã đi ngang qua, nghe thấy câu này thì bước chân khựng lại một nhịp.
— Khương Miên, sau này cậu thật sự định đi làm phát thanh viên à?
Tôi gật đầu:
— Đúng vậy.
Cậu ta suy nghĩ một lát:
— Khá là hợp với cậu đấy.
— Tại sao?
— Cái miệng này của cậu, không làm phát thanh thì hơi phí.
Tôi mỉm cười:
— Cảm ơn nhé, lời đánh giá của cậu nghe giống cô Trần ghê.
Cậu ta lập tức ngậm miệng.
Xem ra uy nghiêm của cô Trần sẽ còn đi theo chúng tôi suốt cả cuộc đời này.
33
Sau này có người hỏi tôi, trải nghiệm xuyên thành một cô bạn cùng bàn thuộc đội khuấy động bầu không khí trong truyện ngôn tình học đường ngọt sủng là như thế nào.
Trải nghiệm chính là, thanh xuân của người khác dù có náo nhiệt đến đâu, thì bạn cũng đừng vội vàng thay họ hét câu đồng ý.
Hứa Nguyện có cuộc thi của cô ấy.
Lục Thanh Dã có sự trưởng thành của cậu ta.
Châu Chỉ có cái giá mà cô ta phải trả.
Cô Trần có những điểm kỷ luật mà cô luôn trừ cực kỳ chuẩn xác.
Còn tôi có bản thảo phát thanh, có chiếc micro, có thông báo trúng tuyển và một cái miệng cuối cùng cũng không cần phải chỉ phụ trách mỗi việc hùa theo gán ghép nữa.
Tôi không hề ghét bỏ tình yêu tuổi học trò.
Sân thể dục, gió chiều muộn, chiếc áo sơ mi trắng, sự thích một người của những người trẻ tuổi, quả thực vô cùng tươi đẹp.
Nhưng sự tươi đẹp không thể dùng để khỏa lấp đi những áp lực.
Sự thích một người cũng không thể điền thay người khác tờ nguyện vọng đại học.
Nếu như sau này vẫn còn có người hỏi, gặp phải tình huống cả lớp hùa theo gán ghép thì phải làm sao.
Tôi đại khái sẽ nói với cô ấy rằng:
Trước tiên đừng vội đỏ mặt.
Cũng đừng vội khóc.
Hãy nhìn xem ngoài cửa lớp có giáo viên hay không.
Hãy nhìn xem trên bàn có tờ đơn đăng ký nào chưa nộp hay không.
Và hãy nhìn lại xem trong thâm tâm của chính mình, rốt cuộc có muốn hay không.
Thích một người có thể vô cùng náo nhiệt.
Nhưng việc có đồng ý hay không, nên được yên lặng giao hoàn lại cho chính đương sự.
Vào ngày đến đài truyền hình báo danh trong kỳ nghỉ hè, tôi đi ngang qua trường Trung học Minh Đức.
Những cây long não trước cổng trường vô cùng xanh tốt.
Bên cạnh phòng bảo vệ vẫn còn dán bảng vàng báo tin vui của kỳ thi đại học.
Tên của Hứa Nguyện nằm ngay ở dòng đầu tiên.
Tên của tôi nằm ở chuyên mục những học sinh tốt nghiệp ưu tú của đài phát thanh trường.
Vị trí không lớn.
Nhưng cũng rất rõ ràng.
Tôi chụp một bức ảnh, rồi gửi cho Hứa Nguyện.
Cô ấy trả lời lại tôi:
“Phát thanh viên Khương ơi, khi nào lên sóng nhớ thông báo cho tớ biết nhé.”
“Tớ vẫn còn nợ cậu một bức thư đóng góp đấy.”
Cô Trần cũng gửi đến một dòng tin nhắn.
“Đến đài truyền hình thì bớt nói hươu nói vượn đi, viết bản thảo thì phải nhẩm trước trong đầu.”
Tôi trả lời:
“Rõ ạ, thưa cô Trần.”
Cô rất nhanh lại gửi tiếp:
“Nhưng cũng đừng có im lặng quá nhé.”
Tôi nhìn vào dòng chữ đó, bỗng nhiên bật cười.
Được cô Trần cho phép tiếp tục ồn ào, làm tròn một chút thì cũng coi như là một loại chứng nhận tốt nghiệp rồi.
Tấm bằng chứng nhận này có hàm lượng vàng rất cao đấy, thật đấy.
Tôi ngoảnh đầu nhìn vào trong cổng trường một cái.
Căn phòng học tự học trong kỳ nghỉ hè đang sáng đèn.
Ở phía cuối hành lang có mấy bạn học sinh đang vây thành một vòng, hình như lại đang hùa theo gán ghép chuyện gì đó.
Tại vị trí sát bên cửa sổ, một nữ sinh đang cúi đầu, chăm chú điền vào một tờ đơn đăng ký.
Tôi khựng lại một chút.
Không có bước vào trong.
Chỉ là đứng cách một cánh cổng sắt, nhìn cô ấy viết xong xuôi phần thông tin cuối cùng.
Tôi mỉm cười một cái, rồi nhét chiếc điện thoại vào trong túi quần.
Xe buýt đã cập bến.
Tôi đeo chiếc ba lô lên xe, trong tai nghe vừa vặn vang lên âm thanh thông báo trạm tiếp theo.
Giọng nói vô cùng rõ ràng, rành mạch.
Giống như một sự khởi đầu mới mẻ.
Chaporia
Bình Luận (0)